LỘC VỪNG MÙA HOA TRÔI

By Ngô Công Tấn

 



LỘC VỪNG MÙA HOA TRÔI *


Xứ Truồi mùa này cây Lộc Vừng thấp thoáng trổ hoa hai ven bờ. Sông nghịch ngợm như cô bé 18 tuổi biết làm đẹp cho mình. Chiều chiều từng con sóng như cánh tay trắng muốt níu hái những cánh hoa Lộc Vừng  cài lên suối tóc. Có những lúc con sông nũng nịu  bắt cơn gió hái hoa Lộc vừng rắt đỏ rực mặt sông. Khi đó dòng sông như thảm nhung  hồng khiến những con thuyền như lạc vào cõi mộng quên mình lênh đênh kiếp nước.

         Màu hoa đỏ rực như khao khát của tình yêu đôi lứa. Khi hoa còn tươi nguyên chuỗi hoa như phong pháo treo mừng ngày cưới. Hoa rụng xuống như những giây tơ hồng kết nối nhau vương mãi trong lòng sông để rồi sau " chuỗi hồng" ấy là kết quả của sự đơm chồi nảy lộc nuôi lên những trái Lộc vừng xanh đeo đẳng niềm hy vọng của ngày mai.

        Vào ngày cuối đông những cánh hoa còn sót lại trên cành không thể làm đỏ một dòng sông nữa mà từng cánh từng cánh rã rời như cánh chim ngược gió lẻ loi trôi lênh đênh ảo giác. Từng cánh như ánh sao lặng chìm vào mùa đông để rồi theo những cơn mưa rơi trên dòng sông ngầu đục.

        Sông vẫn trôi cứ trôi hoa vẫn rơi cứ rơi...Khác với đầu mùa hoa bây giờ không còn màu đỏ tươi nguyên. Phải chăng khi hoa chạm với cái xối xả của dòng sông hoa bắt đầu rùng mình chuyển sang màu đỏ bầm như vành môi lạnh tê của người vạn đò đang lênh đênh trên dòng rét buốt.




       Hoa rơi không một âm thanh. Hoa trôi mang cả một nỗi niềm. Và cứ thế hoa nhập vào dòng trôi bất tận. Phải chăng là hành trình nhập cuộc hiến dâng ?

       Những người chơi hoa hôm nay nuôi thân Lộc vừng vào trong chậu. Thân cây hết sống bến bờ và đời hoa  không còn lênh đênh trên trăm ngàn dặm nước. Nhìn cây Lộc vừng  được nuôi làm thân kiểng cây dần quen sống theo ý tưởng của con người. Thân xù xì gân guốc tạo nên những dáng hình trầm mặc. Rồi một năm đến mười năm hai mươi năm sau...sống thiếu vắng sông nước cô đơn hun hút bóng thuyền hoa tìm ai để đồng cảm ?

      Tôi dọc theo dòng sông Truồi mùa này còn sót lại đôi ba cây đang cố trang điểm cho dòng sông. Nhìn vào ngôi nhà khang trang cao rộng trước sân nhà có cây Lộc vừng đã trổ một chùm hoa tôi bồi hồi đưa mắt xuống nền hoa bóng loáng những cánh hao tươi cháy dần trên sân xao xác mơ hồ sông nước....

* Hoa Lộc Vừng còn có tên gọi là Hoa Mưng

                                                                           

                                                                                                  Ngô Công Tấn

More...

CHA VA CON

By Ngô Công Tấn

Cha và con

Tuesday 10th March 2009


 

Truyện ngắn NGÔ CÔNG TẤN


CHA VÀ CON

    
                           Thân tặng các em học sinh thân thương

       Ông Thân bỏ bình bơm thuốc trên vai xuống hiên nhà mồ hôi theo nhau nhỏ giọt. Ông liền miệng gọi cô con gái độc nhất của mình:

      -         Hiền ơi ! Rót cho ba  ly nước.  Miệng vừa gọi tay ông liên tục lau mồ hôi. Ngồi bệt xuống đất ông nói to:

-         Hiền! Con đang làm gì trong hả? Sao ba gọi đem cho ba ly nước con không đem ra.

Trong nhà tiếng cô con gái bắt đầu nói vọng ra:

-         Con đang bận.

Dù mệt nhưng nghe con gái của mình bảo thế ông vẫn không nói gì. Vì ông vốn rất cưng chiều cô con gái rượu của mình. Nó mồ côi mẹ khi mới lên hai nhưng ông vẫn sống vậy cảnh gà trống nuôi con.  Cứ ngỡ cô con gái bận học bài ai ngờ khi ông bước vào trong nhà thì nhìn cô con gái đang ngồi trước gương soi chải lại mái tóc vàng hoe vừa nhuộm của mình. Mái tóc mà nhiều lần Hiền đòi đi cắt ngắn nhưng ông đã không đồng ý.Vì theo ông con gái có mái tóc dài. khi người ta nhìn vào sẽ thấy sự thùy mị dịu dàng nữ tính hơn. Nhưng hôm nay đứng  trước mái tóc vàng hoe như Tây của cô con gái mình ông Thân đắng họng. Ông bật giọng nói lớn:

-         Con học ai mà nhuộm tóc như vậy hả?

-         Tóc tai gì như lúa bị đạo ôn. Vì vừa đi bơm thuốc trừ bệnh đạo ôn vàng lá cho lúa về tiện thể nên ông ví như vậy luôn. Người nhà quê mà có chi nói vậy.

Ông bước đến bên Hiền đưa tay ôm vào ngực mình mà nói tiếp:

-         Vì con ba ngày đêm bán mặt cho đất bán lưng cho trời . Tại sao con không thương ba mà lo học hả Hiền! Hôm nay con học bọn nào mà nhuộm tóc nhuộm tai như thế chứ!  Mà thật. ông luôn chăm chút cho Hiền từng ly từng tí. Chiều nào mọi người trong xóm cũng thấy ông nấu nước lá chanh và trái bồ kết gội đầu cho con gái của mình.Nhưng hôm nay Hiền trả lời lại cha  mình bằng giọng trống trơ:

-         Con học bạn bè con. Ba quê mùa quá Ba không thấy trên ti vi các cô ca sĩ diễn viên điện ảnh ai cũng nhuộm đầu tóc vàng hoe hết đó à.

-         Đó là những người làm nghệ thuật. Còn con là học sinh con phải học thầy cô con chứ!

-         Cô con cũng nhuộm tóc như ai đó?

Tiếng điện thoại bàn vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai cha con Hiền. Hiền nhanh nhẹn chạy tới bắt máy giọng  nhẹ nhàng hơn. Sau thời gian ngắn nói chuyện Hiền dập máy đi thẳng vào buồng thay bộ áo quần rồi chạy ra cửa. Hiền  nói vọng lại:

-         Con đi học kèm. Tối 10h con mới về.

Ông ngán ngẩm nhìn đứa con yêu quý của mình trong bộ áo quần mặc sát người mà không thể nào sát và ngắn hơn nữa ông thở dài thườn thượt. Ông đến bên bàn thờ vợ thắp nén nhang rồi gục đầu lên đó. Ông không nói gì. Sự im lặng của ông có lẽ bà đã hiểu mà tha lỗi cho ông khi ông dạy con gái không được. Bởi hơn ai hết ông cũng biết rằng cuộc sống bây giờ là vậy hòa nhập phát triển đến nổi ông chỉ mới 40 tuổi mà đã trở thành người cổ hủ mất rồi. Vì thế  lũ trẻ trong làng thường ngày hay đọc câu "Quần bó áo ngắn tóc vàng. Ba thứ cọng lại  tô nàng rực hơn" và cho đó là ca dao thời a còng.

Ông bước đến bên bàn học của Hiền mắt ông như bị hoa lên. Nào là gương lược. Ngay cả những bộ đồ trang điểm của người lớn có thì con gái ông điều có. Sách vở nơi này một quyển nơi kia một quyển. Nhìn bàn học của con. Ông biết ngay con mình đang học hành không ra gì. Ông lật một quyển vở đang bỏ trên bàn một tờ giấy rơi ra. Ông đọc đi đọc lại nhưng ông không thể nào hiểu nổi với những từ ngữ quá mới mà thời ông học không bao giờ có " Hùng ơi! Sáng nay mình có lên mạng và có mail lại cho Hùng rồi...". Lên mạng là gì thì ông không thể biết được nhưng chữ mail thì ông cho là cô con gái viết sai chính tả. Ông lẩm bẩm:

- Mài liềm lại cho Hùng thì nói rỏ là mài liềm bầy đặt giấu cha viết tắt là mai lờ.  Còn thằng Hùng con ông Đạt chủ cửa hàng nông nghiệp này nữa cứ rủ rê con gái ông đến nổi tóc vàng màu da áo sát vào thịt thế này.

Nghĩ đến đây ông rất giận thằng Hùng.

                                                0o0  

          Ông bước vội đến cửa hàng ông Đạt.  Trong lúc đó ông Đạt đang nói chuyện điện  thoại với ai đó. Ông Đạt lớn tiếng:

-         Thì nhờ cô cứ cho cháu tham gia các phong trào hoạt động của trường.

-          Mọi phong trào của trường cô cứ để cho cháu tham gia.Ông nhắc lại

-          Thí dụ như trong ngày hiến chương nhà giáo sắp đến cô cứ để cho cháu đại diện các em  học sinh lên đọc cảm nghĩ trước toàn trường...hay là...

 Rồi ông Đạt không nói gì thêm nữa. Hình như bên kia cô giáo hay ai đó đang nói lại điều gì rất quan trọng mà ông Đạt cứ ngúc ngúc rồi dạ dạ liên tục. Ông Đạt nói tiếp:

-         Cô cứ cố gắng để cháu lên đọc cảm nghĩ như vậy nhé. Vì tôi chỉ cần thằng Hùng con tôi được lên phát biểu là cả làng này họ phải phát ghen với gia đình tôi mà thôi. Còn việc cháu thi rớt thì ta cứ xem là học tài thi phận bởi trước nay ông cha ta không nói như vậy sao?

Không biết bên kia lại nói lên điều gì mà ông Đạt có vẻ rất đắc thắng rồi dạ dạ cám ơn liên tục.

-         A lô đợi tôi chút nữa cô ơi. Ông hồ hởi hình như bên kia từ chối nói chuyện tiếp với ông thì phải.

-         Cô nhớ viết cho cháu để cháu đọc cảm nghĩ chứ đừng để cháu phát biểu cảm nghĩ mà nó phát hết chúng ta chừ cô nghe. Ông thật là con người cẩn thận.

Nói xong ông gấp chiếc điện thoại di động vẫn còn mới toanh rồi  bỏ ngay vào túi. Ông Đạt tiến lại nơi ông Thân đang đứng. Ba con chó hung dữ nhe hàm răng về phía ông Thân Còn ông Đạt thì miệng cười khanh khách. Ông  nói:

-         Chú Thân đến nhà tôi có việc gì vậy? Mua phân bón lúa à?

Ông Thân nhẹ nhàng  trả lời:

-         Vâng tôi đến kí nợ anh chị vài bao phân về bón lúa. Anh chị cho chứ?

-         Trời ơi với ai chứ chú Thân thì được chứ Gà trống nuôi con mà. Tôi sẽ giúp cho. Có điều phân bán nợ giá nó có cao hơn giá phân bán đưa tiền liền. Chú  hiểu chứ?

-         Vâng Tôi hiểu.

 Nói vậy chứ ông Thân biết rỏ bộ mặt của gia đình ông Đạt rồi. Lợi dụng nông dân nghèo để trục lợi chứ hay ho gì mấy lời đểu cáng đó. Nên ông Thân nói tiếp.

-         Cám ơn anh chị nhiều lòng tốt của anh chị tôi đây xin ghi nhận. Nhưng hôm nay tôi đến để bàn cùng anh chị về việc học của cháu Hùng và cháu Hiền nhà tôi.

-         Thằng Hùng nhà tôi và con Hiền  nhà anh sao? Nó thương nhau à? Bà Thân lên tiếng.

-         Điều đó thì tôi chưa rỏ.Mà con nhà tôi sao dám mơ cao như vậy. Anh chị có biết không ? Hai đứa tụi nó bữa nay lơ là việc học lắm. Đặc biệt cháu Hùng nhà anh nghịch ngợm và chọc phá mọi người quá trời.

 Vợ ông Đạt từ trong nhà bước ra miệng đon đã chen vào:

-         Anh không biết đó thôi. Thằng Hùng nó quấy rối em từ khi nó còn ở trong bầu thai lận đó.

-         Ngày trước thấy nó còn nằm trong bụng mẹ mà quấy rối quá. Thấy mẹ nó ôm bụng kêu trời tôi chịu không được và vì thương cho mẹ nó nên đã đi xem thầy . Ông Đạt chen vào.  

-         Kết quả thế nào anh biết không ? Giọng bà vợ hãnh diện.

-         Ông thầy bói bảo nhờ nó quấy rối như vậy mà gia đình em ăn nên làm ra đó.

-         Mà đúng thật vậy đó anh. Giọng ông Đạt khoe khoang:

-         Anh xem từ ngày sinh nó ra làng trên xóm dưới có nhà nào hơn nhà tui không?

Ông Thân ngán  ngẩm trước những lời thanh minh cho con trai mình của vợ chồng ông Đạt. Ông Thân  lắc đầu đành hỏi đùa:

-         Vậy thì thầy có phán nó thi đậu đại học không?

Ông Đạt trả lời dứt khoát: Học tài thi phận mà anh.

Biết mình có nói thêm cũng không được gì nên Ông Thân cười nhẹ rồi chào gia đình ông Đạt ra về.

 Vợ ông Đạt nói theo:

-         Anh về đừng cấm cháu Hiền chơi với thằng Hùng nhà tôi nghe. Có chi mai mốt thi cử gia đình tôi sẻ lo cho chúng đỗ cả thôi mà.

Từng bước chân của ông hôm nay cảm thấy nặng nề hơn trên con đường quen thuộc của mình. Đến nhà thấy cô con gái yêu của ông cũng đang đi đâu vừa về. Ông nỗi giận lớn tiếng:

-         Bữa nay Ba cấm con không được chơi với thằng Hùng nữa Không qua nhà con lé  không ghé nhà thằng lùn nữa nghe chưa. Toàn là bọn ỉ tiền đồ trọc phú. Lời ông ám chỉ đến hai vợ chồng ông Đạt

Bênh vực bạn. Hiền lớn tiếng cải lại:

-         Hùng là người bạn tốt nhất của con đó ba à.

-         Ba không tin à. Hai đứa con sẽ đỗ cao trong kì thi sắp đến.

-         Ba không thấy năm lớp 10 và 11 con điều được là học sinh giỏi hết đó sao.

                -  Con học sinh giỏi còn nó học sinh gì? 
 


          Thời gian trôi qua nặng nề trên đôi vai của ông Thân. Người ta bảo đúng nuôi đứa con gái trong nhà như trái bom nổ chậm. Ngày nào không ra đồng ông đều đi thăm dò con gái mình xem thử học hành ra gì không. Và xem thử bà con làng xóm có ai nói gì về đứa con gái cưng của mình không. Sống trong cuộc sống hiện tại khác thời ông nhiều. Ai nhẹ dạ cả tin điều bị lừa cả. Đặc biệt là những cô con gái mới lớn như Hiền nhà ông. Bọn choai choai bây giờ ảnh hưởng đến phim ảnh nên nó làm người lớn rất sớm. Nghĩ đến điều đó khiến ông lo lắng rất nhiều .

Hôm nay là ngày biết kết quả thi tốt nghiệp của con gái ông. Trông ông rất hồi hộp lo lắng. Mọi người trong làng ai cũng nô nức đi xem điểm cho con. Còn ông dù rất muốn đi cùng mọi người nhưng vì mảnh ruộng nuôi sống cha con ông qua ngày đang còn bỏ dở nên ông đành vác cuốc ra đồng. Khom lưng cuốc ruộng nhưng thấy mọi người từ làng trên xóm dưới có con thi đỗ vui mừng như ngày hội lòng ông thêm lo lắng. Xa xa có người gọi tên ông. Ông liền bỏ cuốc chạy nhanh đến. Thì ra là ông Đạt. Ông Đạt đi đến gần bên ông mới mở miệng buồn bả  nói:

-         Hai đứa đều hỏng cả rồi.

Đột nhiên ông Đạt vui vẻ hẳn lên và nói:

-         À không tôi có cách rồi. Tôi sẽ đi phúc khảo. Chỉ thiếu 3 điểm ăn thua gì có tiền là được hết. Rồi ông Đạt như người trống xố đi một mạch về nhà.

Ông  Thân vác cuốc lên vai bỏ dỡ thửa ruộng đang làm. Ông dẫm lên những cánh hoa trinh nữ đang nở rộ mà hằng ngày ông thường ghé lại ngắt vài cánh làm niềm vui thôn dã. Như người câm người điếc ông bỏ lại sau lưng những  ánh mắt thương hại của mọi người đang  hướng về ông.Ông đi một mạch về nhà nhìn thấy con gái cưng của ông đang nằm ở góc giường. Khác với mọi lúc giờ ông không nói điều gì nữa. Ông bước đến bên bàn thờ rồi lấy  tờ giấy vàng bạc đang đặt cúng mẹ trước khi đi thi của cô con gái. Ông viết vội dòng chữ" Thương con tôi không biết đánh vào đâu?". Rồi lặng lẽ "hỏa táng" tờ  giấy với nỗi niềm của ông về bên người vợ quá cố đang mong chờ tin con.... N.C.T                                                                                   


Powered by Vnweblogs.com

More...

MÂY

By Ngô Công Tấn



mây


Có những đêm dài tôi mơ về mây
Bỗng nhiên hồn mình hóa thành cơn gió
Giữa bềnh bồng chìm nỗi
Hòa tan thành giọt mưa gầy.

Gió tôi hắt hiu bỗng biết mình lạnh hơn
Trước mây em ngượng ngùng quanh quẩn
Níu mong manh đằng sau bao sự thật
Là giấc mơ rẻ rúng nỗi buồn.

Tôi vẫn theo giấc mơ đến bên em
Thổi hoang đời miên man kiếp gió
Xâu chuỗi lời thương tháng ngày bỏ ngỏ
Khung trời tôi bạt ngàn mây gió và em.....
                                       
                                   NGÔ CÔNG TẤN

More...

TẠ ƠN EM

By Ngô Công Tấn

 


tạ ơn em
      Tưởng nhớ TCS và em.


 Gom hết sắc hồng tôi tô lên nét vẽ
Vẫn lạnh lùng một nữa của riêng tôi
Người yêu dấu ơi !
Đời gọi em biết bao lần....
Ta thấy gì đêm nay ?
Mặt trời ngủ yên trong lạnh lùng sỏi đá
Cánh chim cô đơn lạc trong vườn yêu lạ
Tôi nghe những tàn phai.
Trong nỗi đau tình cờ
Chiếc lá thu phai cũng làm nên nỗi nhớ
Nay em để tôi bên đời hiu quạnh
cát bụi về hát ru tình....
Trong cõi tìm nhau
Còn ai có ai ?
Con mắt còn lại xanh hoài hạ trắng
Phôi pha..yêu dấu tàn theo...
Một ngày như mọi ngày
Tưởng rằng đã quên đóa hoa vô thường ấy
nhưng cái tàn tro tình yêu là vậy
Đưa em đến từ nghìn xưa.
Tạ ơn em đã lại gần với nhau
Dù trong ngẫu nhiên của giấc mơ nào đó
Tôi vẫn ru tình bằng những câu kinh khổ
Lời ru em ngậm ngùi
Giấc mơ qua đi để lại câu thơ sũng ướt
Rừng xưa đã khép
Tình nhớ theo một cõi đi về !
......Sóng về đâu ?
                  NGÔ CÔNG TẤN
* Bìa thơ được ghép 30 tựa đề những ca khúc bất tử của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

More...

TẠ LỖI

By Ngô Công Tấn



http://static.flickr.com/1/318916_0430c4a22b.jpg







tạ lỗi


Khép lại bước chân tim những ngày rong ruỗi
Xin một lần tạ lỗi cùng em
Cuộc hẹn thề khi nào được trọn vẹn
Những đóa hoa đã tỏa ngát bao đêm.

Chẳng thể  lang thang cùng góc trời đêm vắng
Xin tạ lỗi con đường đã không thẳng cho nhau
Nức nỡ một lần xin ôm chùm quá khứ
Tạ lỗi ngày qua ...tạ lỗi những đêm trường...

Tạ lỗi em - trái tim tôi nhỏ bé...
                                 ngô công tấn

More...

PHIÊU DU

By Ngô Công Tấn






400 x 300 - 26k - jpg - images.vietnamnet.vn/.../images1499833_love3.jpg




Phiêu du

Yêu nhau thêm một ngày nữa
Dẫu mai tình mãi phiêu du
Dẫu mai vùi trong giấc ngủ
Còn đây trái tim mùa thu.

Dẫu mai bước chân tình xa
Dẫu mai cơn mê tuyệt vọng
Cơn mưa có ướt thật thà
Xin em cười trong giấc mộng.

Dòng sông có về bến cũ
Cây đa ngày xưa còn đâu
Dòng sông một lần bão lụt
Tình xưa còn xanh ngàn lau?

Cũng xin một lần hoài niệm
Cũng xin một lần đam mê
Yêu nhau thêm một ngày nữa
Rồi mai sỏi đá gọi về....

                      NGÔ CÔNG TẤN

More...

NIỀM ĐAU TRONG NỖI GHEN THẦM

By Ngô Công Tấn

 




Anh trở về trống vắng bến sông Hưng

Bao nuối tiếc trong mắt buồn mòn mỏi

Lũ bạn ngày xưa còn ai ở lại

Sao thấy lòng mình trống trải giữa trời mây


Ngày anh về không chạm cốc men say

Sao trời đất chông chênh trên mỗi bước

Nghe con sáo qua sông trong một chiều bão rớt

Em qua cầu bỏ lại ước mơ xưa


Phải vậy không em cho anh mỏi mắt nhìn

Cỏ xanh quá ! rối tinh lỗi hẹn

Để Cầu Sen đứng soi mình bẽn lẽn

Bởi mùa thu sợi nắng quá mong manh


Cúi trong chiều Nam Phổ ngút cau xanh

Hái kỷ niệm của một thời hò hẹn

Anh vẫn biết tình em đà neo bến

Nhưng niềm đau vẫn trong nỗi ghen thầm.

More...

SINH NHẬT TÌNH YÊU

By Ngô Công Tấn



Hãy nhận nơi anh giọt nắng cuối mùa xuân

Thật nồng ấm tặng em ngày sinh nhật

Anh vẫn biết mùa xuân là có thật

Nhưng lòng xuân ai biết được nông sâu


Anh đạp xe đi trong ngàn nỗi khát khao

Lời hát cũ vẫn thì thầm trong ngực

Nhánh bằng lăng trên tay tím biếc

Sẽ tặng em màu tím thuỷ chung


Có điều chi mà xao xuyến vô cùng

Trăng Nguyễn Bính cúi đầu nơi góc phố

Đường Văn Cao anh nghe từng hơi thở

Của mùa xanh giục giã một tình yêu


Đêm sinh nhật em anh không dám nói nhiều

Anh chỉ hát khúc chân tình tặng em yêu dấu

Và nụ hôn của linh hồn bỏng cháy

Là ngọn nến hồng sinh nhật của tình yêu.


Ngô Công Tấn

More...

EM ĐI TỪ ĐỘ

By Ngô Công Tấn

 
em đi từ độ

Vầng trăng rét buốt trong hồn
Bao nhiêu cái khuyết đổ dồn vào anh
Trái tim khuyết chút mong manh
Lời yêu khuyết chút chân thành từ em.

Nắng xưa khuyết chút êm đềm
Lời thề khuyết chút nỗi niềm đầy vơi
Có khuyết chăng một nụ cười
Mà nghe cay đắng giữa đời không em...
          
                      NGÔ CÔNG TẤN

More...

XUÂN

By Ngô Công Tấn

 


Mùa xuân về giữa em anh
Đọng trên màu mắt hóa thành nụ hôn
    Xin kính chúc quý anh chị  cùng các bạn đón một mùa xuân như ý
                                                               NGÔ  CÔNG TẤN

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'10701','7noq1ce57ph9q3v0n2fumige81','0','Guest','0','54.92.182.0','2018-08-20 14:35:05','/news/page-7.html')