Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"

By Ngô Công Tấn

Bài tham dự cuộc thi truyện mini "Nơi tôi đang sống"


CHUYỆN NGƯỜI LỚN


AT - Tiếng bàn cãi cưới vợ cho chú Năm càng ngày càng lớn. Chú Tư giọng nghiêm khắc:

- Phải kiếm cho chú Năm một mối để nương tựa. Tôi hỏi mấy bác   sau này  về già ai lo cho chú Năm. Mấy bác có lo cho chú Năm không?

- Nhưng chú Năm bệnh hoạn lúc tỉnh lúc quên ai chịu lấy? - Ba tôi lên tiếng.

- Có cô Hoa ở xóm trên dù chân bị tật nhưng cô ta có nghề bán vé số cũng kiếm sống được qua ngày. Nồi nào thì ấp vung nấy - cô tôi lý lẽ.

Tôi đứng nép sau cánh cửa cùng với mẹ. Khi nghe đến đoạn đó tôi định bước vào can ngăn nhưng mẹ tôi đã níu lại lấy tay bịt kín miệng tôi và nói khẽ: "Chuyện người lớn con không hiểu được đâu".

Sau bao nhiêu lần bàn cãi cuối cùng  ba tôi đành cưới vợ cho chú tôi. Ngày cưới làng xóm đi xem chật cả lối vào. Họ đến không phải để chúc tụng mà vì thói tò mò xem cô dâu què quặt lấy ông chồng tỉnh tỉnh quên quên.

Một năm hai năm trôi qua thím tôi đã sinh được một con trai. Lúc đó chú tôi bệnh nặng hơn nên đã qua đời bỏ lại người vợ tàn tật và đứa con của mình.

Chiều nay nhìn thím tôi khật khưỡng dẫn con trai cũng mắc bệnh như bố nó rong ruổi trên những vỉa hè kiếm sống lòng tôi ngậm ngùi thương đau. Để rồi tôi tự hỏi mình: Không biết đó có phải "chuyện người lớn" mà gia đình tôi đã sắp xếp trước đây hay không?

NGÔ CÔNG TẤN (Huế)

 

More...

YÊU CHO ĐỠ CƠN BUỒN ( Hưởng ứng chuyên đề " Quan hệ tình dục tuổi sinh viên " của báo Tuổi Trẻ)

By Ngô Công Tấn

                        
                              YÊU CHO ĐỠ CƠN BUỒN


         Những cơn mưa cứ " kéo dài ra đến mấy ngày"  đã thấm vào da thịt Sắc Anh khiến cô nhiều lúc phải vòng tay trước ngực bỏ hồn bên con sông nơi thành phố cô đến trọ học rồi thả bước đi vô định.

Ngày đầu vào trọ học dù biết đất cô chọn để học rất khó thích hợp với con người sống nội tâm như  Sắc Anh nhưng  Sắc Anh không tin điều đó. Sắc Anh tin vào bản thân chính mình. Sắc Anh nghĩ loài người chưa làm Sắc  Anh bận lòng huống gì là cảnh vật xung quanh cô. Nhưng chính từ cái đêm quái ác đó.Cái đêm mà Thục Dương người bạn cùng phòng đã đồng ý lời tỏ tình với Quân. Sắc Anh cảm thấy lạc lõng cô đơn vô cùng tận.  Đêm hôm đó Sắc Anh nằm trong giường  sau tấm màng che của căn phòng trọ chỉ võn vẹn 12mét vuông. Tiếng Thục Dương n ũng nịu rồi tiếng cười rinh rích khiến  Sắc Anh phải lấy tay bịt hai tai lại. Căn phòng như rung lên bên  nụ hôn nồng cháy của Thục Dương và Quân cả cánh tay của Quân nữa nó nhè nhẹ lướt trên đôi chân dài của Thục Dương để rồi nằm gọn trong chiếc váy ngủ. Sắc Anh cảm thấy mọi việc đang quá sức mình những ngón tay Sắc Anh như dày xé con Búp bê vô tội và người cô nóng ran từ đó cô  cảm thấy  chiếc giường rộng lớn và lạnh ngắt làm sao dù trong cô không hề để ý đến điều đó. Từng ngày trôi qua  Sắc Anh sống trong sự cô đơn trước hạnh phúc của bạn mình trước căn phòng 12 mét  vuông. Với độ tuổi  19 . Người ta thường không làm chủ được với ý thức đặc biệt là sinh lý. Nhưng riêng Sắc Anh cô đã tự kiềm chế và quyết định táo bạo là ra sống riêng.

Căn phòng mới của Sắc Anh nằm tiếp với hai dãy phòng. Đặc biệt ông chủ dảy trọ rất khó tính. Nội quy phòng trọ được  dán ở các phòng như nội quy của một trường học hay cơ quan nào đó. Chuyện tiếp bạn khác giới mà  đóng cửa là không được với ông.  Gia đình Sắc Anh ở quê nghe tin và biết được lý do tại sao Sắc Anh ra ở một mình mẹ Sắc Anh rất mừng và cũng rất lo nên đêm nào cô cũng nhận được tin nhắn hỏi thăm và không quên nhắc nhở " Khôn ba năm nhưng dại một giờ  là con gái nhớ giữ mình con nhé". Mỗi lần nhận được tin cuả Mẹ   Sắc Anh nói thầm : Mẹ cứ yên tâm con của mẹ không bao giờ mềm lòng trước con trai để buông xuôi đời mình.

Rồi một tuần hai tuần...trôi qua. Mọi việc vẫn diễn ra hợp ý với  Sắc Anh nhưng khi ra ở một mình đêm về cô cảm thấy trống vắng để rồi từ đó cô thèm một bóng người để trò chuyện. Vùng đất này mưa thì tầm tả mà nắng thì cháy da nên những đêm như thế này bên không khí nóng bức khiến  Sắc Anh càng thao thức hơn. Sắc  Anh thường đóng cửa vào lúc7h tối. Từ đó sách báo là những người bạn tâm tình nhất với cô. Hôm nay quá nóng nên Sắc Anh quyết định mở tung cánh cửa sổ dù  Sắc Anh rất sợ đối diện bóng tối và cô không muốn nhìn vào căn phòng trọ đối diện.Dãy trọ vắng lặng mọi người đã ra bờ Sông  hóng mát chỉ còn lại ba phòng kể cả phòng cô. Đêm vắng vẻ đặc quánh màu đen. Âm thanh của phòng kế bên như cố tình chọc vào tai cô. Cô tung cánh cửa lớn và bước qua phòng bên nhìn qua một ngách nhỏ ở cửa sổ Sắc Anh chợt thấy ngực mình nóng  hổi như có muôn cánh gai đâm vào trái tim mình. Trinh  cô bé đang luyện thi đại học mới chuyển phòng sau cô vài hôm nay lại "yêu" với anh chàng kỹ sư cạnh phòng họ lừa dối ông chủ lừa dối...Nhìn thân thể Trinh đang phơi phới dâng hiến dứơi sự khao khát của anh kỹ sư . Sắc Anh  rùng mình hoảng hốt chạy về phòng và kéo chiếc chăn lên che phủ kín người. Dù không khí oi bức nhưng cô muốn trốn khỏi tiếng kót két của chiếc giường đang kêu lên vì hết sức chịu đựng khi hai thân thể đang điên cuồng trên nó.

"Thứ bảy máu chảy về tim". Là sinh viên ai không nghe câu nói đó. Đêm nay là thứ bảy cả dãy phòng vắng lặng. Trinh và anh kỹ sư cũng chở nhau đi. Chỉ còn lại mình cô đối diện với nỗi cô đơn. Cô đơn - hơn ai hết bây giờ cô hiểu rõ điều  đó. Đêm nay cô mới cảm nhận rỏ căn phòng nó rộng làm sao. Chợt cô giật mình khi nghe tiếng ngừơi gõ cửa phòng mình. Một âm thanh rất lạ đối với cô mỗi khi trời tối. Cô bỏ chiếc gối ôm và bước nhẹ xuống sàn nhà. Mở tung cánh cửa tiếng người con trai đối diện lên tiếng:

•-          Nhờ cô khoá trái cửa ngoài phòng tôi giúp

Vừa nói tay anh ta đưa ổ khoá cho cô. Sắc Anh đang lúng túng thì tiếng anh ta lại nói với người con gái đi cùng :

•-          Vào đây em.

Dưới ánh sáng của bóng đèn tròn đủ cho Sắc anh nhìn rõ vóc dáng của người con gái đi cùng anh ta. Cô ta cỡ 20 tuổi tóc duỗi thẳng khuôn mặt rất đẹp phúc hậu. Da trắng cặp ngực phơi phới đầy gợi cảm. Không rụt rè cô gái  theo anh  ta vào phòng. Tiếng anh ta lại vọng ra:

•-          Cô khoá cữa giúp tôi nhé rồi đưa chìa khoá vào khe hở này cho tôi.

Một cảm giác khó chịu dồn lên tận cổ họng cô. Bên trong - qua khe cửa tiếng cô gái gọi chàng trai nhẹ nhàng kéo dài: Anh..nh ..nh. Rồi tiếng cười đùa phía trong vọng ra làm cho người Sắc Anh  như mềm đi. Sắc Anh không cố ý nhìn vào nhưng  thấy rỏ trong phòng. Cô bé từ từ trút bỏ áo quần rồi làm những động tác gợi cảm.  Vâng! Gò ngực cao và những đường khe sâu hút kia đang lôi cuốn anh ta.  Cô biết họ đang tan chảy vào nhau. Và giờ đây cô không bỏ chạy nữa có lẽ như hình ảnh hai người ấy đang hiện ra trong sự tưởng tượng của cô. Vâng ! Gìơ đây Sắc Anh chắc chắn rằng đôi bàn tay trắng muốt của cô gái  đang xiết chặt lấy anh ta. Và hai người ấy như thay thế nhau khám phá thân thể đang độ xuân sắc. Sắc Anh lặng lẻ bước vào phòng.

            Tiếng ân ái cuả phòng bên một lúc một rõ hơn làm Sắc Anh thấy người mình nóng hơn lửa đốt. Cô quyết định vào phòng tắm. Lột bộ quần áo ra khỏi người những giọt nước chảy dài mát rượi trên thân thể cô qua các khe hở.. Cô tận hưởng cảm giác dễ chịu và thoải mái vô cùng. Ngoài  kia lại có tếng gõ cửa phòng. Cô vội lau khô những giọt nước đang bám vào da thịt  như vuốt ve và  nuốt chững. Soi lại một lần cuối cơ thể mình lên gương.  Sắc Anh mặc chiếc áo ngực đen huyền gợi cảm như ca sĩ hay vũ nữ. Cô lấy tay chỉnh sửa chiếc áo ngực lồ lộ khuôn ngực đầy đặn và tròn trịa. Rồi cô  khoát vội chiếc váy ngủ và đi về phía tiếng gõ cửa. Cánh cửa được mở tung cô ngạc nhiên khi trước mình là Quý - người bạn cùng lớp.

-   Qúy đến  tìm  Sắc Anh có việc gì không? Cô hỏi.

Quý không nói gì và bước vào phòng. Cậu ta  đăm đăm nhìn Sắc Anh. Cô  cảm thấy bối rối ngượng nghịu. Quý thả người ngồi trên chiếc giường rồi lấy trong sách những tấm ảnh chụp về Sắc Anh. Thấy Sắc Anh ngạc nhiên Quý giải thích:
• Đây là những tấm hình mình chụp lén từ ngày Sắc Anh vào nhập học.
•-Từ ngày nhập học !?- Giọng  Sắc Anh ngạc nhiên hơn.
Hai năm học ở Huế khi nào Quý cũng ở gần  Sắc Anh cả. Những
lúc như vậy Quý chỉ biết đứng ở  xa và ghi lại những tấm hình.
Sắc Anh cầm những tấm hình trên tay cảm động. Và bắt gặp ánh nhìn mê đắm cuả Quý đặc biệt những sợi râu ria không cạo và đôi mắt đa tình đang chiếm lĩnh cô. Sắc Anh như cố tình không biết.Cô lật từng tấm hình đến đoạn thấy tấm hình Quý chụp Sắc Anh khi đang ngồi ăn bánh với các bạn  .
Cô hét lớn lên: Tấm hình này thật nghộ nghĩnh
nó xấu quá bắt đền đi. Vừa nói tay Sắc Anh đánh vào người Quý.Nghe và thấy vậy Quý đùa
•-Vậy à  để đó Quý sang lớn lên nhé.
Hai người tranh dành tấm ảnh để rồi vô tình Sắc Anh ngã người lên thân thể Quý. Hai người nằm dài trên chiếc giường. Như sự sắp đặt của tự nhiên. Sắc Anh  đã nằm gọn trên  vòng tay rắn chắc của Quý. Cô định nói lên điều gì đó nhưng cơ thể cô đã nóng rực lên như những lần cô chứng kiến các đôi trai gái bên phòng kia đến với nhau. Những mảnh vải màu mè trên thân thể cô lần lượt được từ bàn tay cô và Quý trút bỏ. Cơ thể cô tròn trịa và những nét lồ lộ thanh xuân đang căn tròn sức sống trước mặt Quý . Từ đó đôi môi cuả Quý đã chiếm hữu thân thể cô. Từ đôi môi  đó tình yêu  bắt đầu đi từ môi cô rồi đến gáy  và ngực. Cô nằm yên như một xác chết. Để rồi tất cả thân thể như được đôi môi của Quý trườn qua. Họ bắt đầu đùa giỡn bằng những tiếng dâm đãng. Tiếng chuông điện thoại vang lên báo hiệu một  tin nhắn. Cô nhích chân ra  cố kéo  chiếc điện thoại lên để lấy nhưng khi cô nhích chân ấy là lúc thân thể cô như  nhận được một làn sóng lan toả ra từ đâu đó ở  trên thân thể Quý để rồi cô như tan chảy vào anh. Từ khi bắt đầu chiếc điện thoại reo từ khi thân thể cô tan chảy thì mọi chuyện làm cho chăn chiếu mềm nhũn cứ diễn ra liên tục. Đến khi cảm thấy rã người lúc đó cũng là một giờ khuya. .
   
 Sắc Anh choàng dậy. Căn phòng chìm trong bóng tối tự lúc nào. Cô mò mẫn tìm công tắc. Ánh sáng lại toả lên.Sắc  Anh vội đến đóng cánh cửa rồi bỏ chạy lên giường như chính những lúc cô bắt gặp hay khép cửa giúp người ta. Quý đã về lúc nào. Cô bó gối ngồi lên giường và kéo tấm chăn đắp lên cơ thể mình. Sắc Anh cảm thâý trống  trải và đặc biệt giữa hai đôi chân của cô như cảm thấy rỗng tuyênh. Cô vội lấy chiếc điện thoại và đọc tin nhắn . Vẫn tin nhắn của mẹ " Khôn ba năm nhưng dại một giờ   là con gái nhớ giữ mình con nhé". Sắc Anh cảm thấy lạnh lùng khó tả cô tựa vào tường rồi kéo  chiếc chăn đưa lên che kín tận gối. Sắc Anh soi vào tấm gương đối diện. Chiếc chăn đã không còn màu trắng như trước nữa trước cô là một tấm chăn màu mè ghi nhận những gì thiêng liêng nhất của đời con gái. Ghi lại tuổi thanh xuân của cô. Nhơ nhuốc và mềm nhũn. Nước mắt cô bắt đầu tuôn ra chảy dài trên khe ngực sâu hút. 
   
Sắc Anh nhắm mắt lại và thét vang câu nói mà lúc trước cô thường khuyên Thục Dương thì được Thục Dương trả lời:

 " yêu đi cho đỡ cơn buồn

Đến khi hết học ta chuồn về quê"

                                                                                                                                             NGÔ CÔNG TẤN

More...

kHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG ĐẾN HỌC SINH CỦA TÔI!

By Ngô Công Tấn

http://kientrucdmc.com.vn/dmcupload/images/thay-va-tro.jpg

   kientrucdmc.com.vn/dmcupload/images/thay-va-tro.jpg
                     
KHÔNG ĐƯỢC ĐỤNG ĐẾN HỌC SINH CỦA TÔI!

   
   Tiếng thầy Quang đang truyền cảm đọc bài thơ Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của tác giả Đỗ Phủ trong sách giáo khoa văn 7 tập 1. Cả lớp im lặng đến ngang đoạn " Trẻ con thôn nam chê ta già không sức nỡ nhè trứơc mặt xô cướp giật" thì tiếng  Tuấn ở cuối góc lớp vang lên:

•-         Đ M đưa di động ta xem coi.

•-         Tuấn sao em lại nói tục trong giờ học ? Thầy mời Tuấn đứng dậy và nghiêm giọng nói.

•-         Thằng Hoà có máy mới mà không đưa cho em coi. Mầy có đưa cho ta xem không. Tuấn nói ngang

•-         Trong giờ học sao em không chú ý bài mà để ý đến chuyện khác vậy?

Tuấn cười khích rồi nói :

•-         Việc thầy giảng thì thầy cứ việc giảng nghe không nghe quyền em. Bữa nay mà còn tranh với tre.

Cả lớp cười vang.

•-         Tuấn em không được ăn nói như vậy nghe chưa. 30 năm đứng trên bục giảng thầy chưa thấy có đứa học trò nào như em.  

Tuấn nói với đứa bạn ngồi cạnh mà hình như không biết tôi đứng ngoài cữa sổ chứng kiến  từ đầu đến cuối :

•-         Làm được gì ta. Văn với vẻ !

Nghe thế tôi đến xin thầy Quang rồi bước vào lớp.

Thâỳ Quang tức giận lấy tay đấm  vào ngực mình:

•-         Em đừng nói như vậy? Em nói như vậy có nghĩa đã đâm vào tim thầy em biết không?     

Tôi cắt lời thầy Quang:

•-         Em Tuấn lên đây.

 Tôi tiến đến  bàn giáo viên lấy cây thước .

Tiếng thầy Quang la lớn:

•-         Không được đâu thầy giám thị ! Như vậy là thầy sẽ đụng đến học sinh của tôi và thầy cũng bị đuổi ra khỏi trường  mất. 

Tiếng thầy Quang làm cho những con mắt ngây thơ còn lại sửng sốt...    

                                                                                Ngô công Tấn

More...

BỮA CƠM CHIỀU 30

By Ngô Công Tấn


BỮA CƠM CHIỀU 30

Tôi chở vợ con về đến nhà của ba mẹ đã thấy dọn một bàn cơm đợi sẵn.

Khi cả nhà ngồi vào bàn ăn mẹ tôi găps khúc cá tràu bỏ vào chén vợ toi rồi nói.:

•-          Ăn đi con cá này ngon lắm. Ngỳa xưa chồng con rất thích.

Tôi liền hỏi:

•-           Vậy tại sao ngày xưa ba mẹ bảo cá này là cá ông bà không ắn được?

Ba tôi nói:

•-          Có vợ có con làm ông này bà nọ rồi mà không biết gì cả. Nếu ngày xưa ba không đổ mấy con cá tràu con đi tát về thì bây giờ con không được làm ông này bà nọ đâu !

•-          Thôi ăn cơm đi - Mẹ tôi cắt ngang thắt mắc của tôi.

•-          Tối đến khi về đến nhà vợ tôi nói với tôi:

•-          Em biết mọi chuyện cả rồi khi chiều mẹ có kể với em. Ngày xưa nhà mình nghèo bữa cơm ăn toàn rau. Nhưng khi ba đi củi về thấy  anh đem hai con cá tràu tát được ra  khoe ba đã thả cá đi vì sợ anh ăn cá ngon nên bắt quen rồi bỏ học lo đi tát cá.

Tôi trầm ngâm:

•-          Ba mẹ nghĩ đúng thật. Nếu ngày xưa anh sớm biết ăn miếng cơm ngon thì chắc gì bây giờ anh có miếng ngon để ăn                                                                                 

                                                                                                                                         Ngô công tấn                                                                                                                                                               

More...

CHA VA CON

By Ngô Công Tấn

Cha và con

Tuesday 10th March 2009


 

Truyện ngắn NGÔ CÔNG TẤN


CHA VÀ CON

    
                           Thân tặng các em học sinh thân thương

       Ông Thân bỏ bình bơm thuốc trên vai xuống hiên nhà mồ hôi theo nhau nhỏ giọt. Ông liền miệng gọi cô con gái độc nhất của mình:

      -         Hiền ơi ! Rót cho ba  ly nước.  Miệng vừa gọi tay ông liên tục lau mồ hôi. Ngồi bệt xuống đất ông nói to:

-         Hiền! Con đang làm gì trong hả? Sao ba gọi đem cho ba ly nước con không đem ra.

Trong nhà tiếng cô con gái bắt đầu nói vọng ra:

-         Con đang bận.

Dù mệt nhưng nghe con gái của mình bảo thế ông vẫn không nói gì. Vì ông vốn rất cưng chiều cô con gái rượu của mình. Nó mồ côi mẹ khi mới lên hai nhưng ông vẫn sống vậy cảnh gà trống nuôi con.  Cứ ngỡ cô con gái bận học bài ai ngờ khi ông bước vào trong nhà thì nhìn cô con gái đang ngồi trước gương soi chải lại mái tóc vàng hoe vừa nhuộm của mình. Mái tóc mà nhiều lần Hiền đòi đi cắt ngắn nhưng ông đã không đồng ý.Vì theo ông con gái có mái tóc dài. khi người ta nhìn vào sẽ thấy sự thùy mị dịu dàng nữ tính hơn. Nhưng hôm nay đứng  trước mái tóc vàng hoe như Tây của cô con gái mình ông Thân đắng họng. Ông bật giọng nói lớn:

-         Con học ai mà nhuộm tóc như vậy hả?

-         Tóc tai gì như lúa bị đạo ôn. Vì vừa đi bơm thuốc trừ bệnh đạo ôn vàng lá cho lúa về tiện thể nên ông ví như vậy luôn. Người nhà quê mà có chi nói vậy.

Ông bước đến bên Hiền đưa tay ôm vào ngực mình mà nói tiếp:

-         Vì con ba ngày đêm bán mặt cho đất bán lưng cho trời . Tại sao con không thương ba mà lo học hả Hiền! Hôm nay con học bọn nào mà nhuộm tóc nhuộm tai như thế chứ!  Mà thật. ông luôn chăm chút cho Hiền từng ly từng tí. Chiều nào mọi người trong xóm cũng thấy ông nấu nước lá chanh và trái bồ kết gội đầu cho con gái của mình.Nhưng hôm nay Hiền trả lời lại cha  mình bằng giọng trống trơ:

-         Con học bạn bè con. Ba quê mùa quá Ba không thấy trên ti vi các cô ca sĩ diễn viên điện ảnh ai cũng nhuộm đầu tóc vàng hoe hết đó à.

-         Đó là những người làm nghệ thuật. Còn con là học sinh con phải học thầy cô con chứ!

-         Cô con cũng nhuộm tóc như ai đó?

Tiếng điện thoại bàn vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai cha con Hiền. Hiền nhanh nhẹn chạy tới bắt máy giọng  nhẹ nhàng hơn. Sau thời gian ngắn nói chuyện Hiền dập máy đi thẳng vào buồng thay bộ áo quần rồi chạy ra cửa. Hiền  nói vọng lại:

-         Con đi học kèm. Tối 10h con mới về.

Ông ngán ngẩm nhìn đứa con yêu quý của mình trong bộ áo quần mặc sát người mà không thể nào sát và ngắn hơn nữa ông thở dài thườn thượt. Ông đến bên bàn thờ vợ thắp nén nhang rồi gục đầu lên đó. Ông không nói gì. Sự im lặng của ông có lẽ bà đã hiểu mà tha lỗi cho ông khi ông dạy con gái không được. Bởi hơn ai hết ông cũng biết rằng cuộc sống bây giờ là vậy hòa nhập phát triển đến nổi ông chỉ mới 40 tuổi mà đã trở thành người cổ hủ mất rồi. Vì thế  lũ trẻ trong làng thường ngày hay đọc câu "Quần bó áo ngắn tóc vàng. Ba thứ cọng lại  tô nàng rực hơn" và cho đó là ca dao thời a còng.

Ông bước đến bên bàn học của Hiền mắt ông như bị hoa lên. Nào là gương lược. Ngay cả những bộ đồ trang điểm của người lớn có thì con gái ông điều có. Sách vở nơi này một quyển nơi kia một quyển. Nhìn bàn học của con. Ông biết ngay con mình đang học hành không ra gì. Ông lật một quyển vở đang bỏ trên bàn một tờ giấy rơi ra. Ông đọc đi đọc lại nhưng ông không thể nào hiểu nổi với những từ ngữ quá mới mà thời ông học không bao giờ có " Hùng ơi! Sáng nay mình có lên mạng và có mail lại cho Hùng rồi...". Lên mạng là gì thì ông không thể biết được nhưng chữ mail thì ông cho là cô con gái viết sai chính tả. Ông lẩm bẩm:

- Mài liềm lại cho Hùng thì nói rỏ là mài liềm bầy đặt giấu cha viết tắt là mai lờ.  Còn thằng Hùng con ông Đạt chủ cửa hàng nông nghiệp này nữa cứ rủ rê con gái ông đến nổi tóc vàng màu da áo sát vào thịt thế này.

Nghĩ đến đây ông rất giận thằng Hùng.

                                                0o0  

          Ông bước vội đến cửa hàng ông Đạt.  Trong lúc đó ông Đạt đang nói chuyện điện  thoại với ai đó. Ông Đạt lớn tiếng:

-         Thì nhờ cô cứ cho cháu tham gia các phong trào hoạt động của trường.

-          Mọi phong trào của trường cô cứ để cho cháu tham gia.Ông nhắc lại

-          Thí dụ như trong ngày hiến chương nhà giáo sắp đến cô cứ để cho cháu đại diện các em  học sinh lên đọc cảm nghĩ trước toàn trường...hay là...

 Rồi ông Đạt không nói gì thêm nữa. Hình như bên kia cô giáo hay ai đó đang nói lại điều gì rất quan trọng mà ông Đạt cứ ngúc ngúc rồi dạ dạ liên tục. Ông Đạt nói tiếp:

-         Cô cứ cố gắng để cháu lên đọc cảm nghĩ như vậy nhé. Vì tôi chỉ cần thằng Hùng con tôi được lên phát biểu là cả làng này họ phải phát ghen với gia đình tôi mà thôi. Còn việc cháu thi rớt thì ta cứ xem là học tài thi phận bởi trước nay ông cha ta không nói như vậy sao?

Không biết bên kia lại nói lên điều gì mà ông Đạt có vẻ rất đắc thắng rồi dạ dạ cám ơn liên tục.

-         A lô đợi tôi chút nữa cô ơi. Ông hồ hởi hình như bên kia từ chối nói chuyện tiếp với ông thì phải.

-         Cô nhớ viết cho cháu để cháu đọc cảm nghĩ chứ đừng để cháu phát biểu cảm nghĩ mà nó phát hết chúng ta chừ cô nghe. Ông thật là con người cẩn thận.

Nói xong ông gấp chiếc điện thoại di động vẫn còn mới toanh rồi  bỏ ngay vào túi. Ông Đạt tiến lại nơi ông Thân đang đứng. Ba con chó hung dữ nhe hàm răng về phía ông Thân Còn ông Đạt thì miệng cười khanh khách. Ông  nói:

-         Chú Thân đến nhà tôi có việc gì vậy? Mua phân bón lúa à?

Ông Thân nhẹ nhàng  trả lời:

-         Vâng tôi đến kí nợ anh chị vài bao phân về bón lúa. Anh chị cho chứ?

-         Trời ơi với ai chứ chú Thân thì được chứ Gà trống nuôi con mà. Tôi sẽ giúp cho. Có điều phân bán nợ giá nó có cao hơn giá phân bán đưa tiền liền. Chú  hiểu chứ?

-         Vâng Tôi hiểu.

 Nói vậy chứ ông Thân biết rỏ bộ mặt của gia đình ông Đạt rồi. Lợi dụng nông dân nghèo để trục lợi chứ hay ho gì mấy lời đểu cáng đó. Nên ông Thân nói tiếp.

-         Cám ơn anh chị nhiều lòng tốt của anh chị tôi đây xin ghi nhận. Nhưng hôm nay tôi đến để bàn cùng anh chị về việc học của cháu Hùng và cháu Hiền nhà tôi.

-         Thằng Hùng nhà tôi và con Hiền  nhà anh sao? Nó thương nhau à? Bà Thân lên tiếng.

-         Điều đó thì tôi chưa rỏ.Mà con nhà tôi sao dám mơ cao như vậy. Anh chị có biết không ? Hai đứa tụi nó bữa nay lơ là việc học lắm. Đặc biệt cháu Hùng nhà anh nghịch ngợm và chọc phá mọi người quá trời.

 Vợ ông Đạt từ trong nhà bước ra miệng đon đã chen vào:

-         Anh không biết đó thôi. Thằng Hùng nó quấy rối em từ khi nó còn ở trong bầu thai lận đó.

-         Ngày trước thấy nó còn nằm trong bụng mẹ mà quấy rối quá. Thấy mẹ nó ôm bụng kêu trời tôi chịu không được và vì thương cho mẹ nó nên đã đi xem thầy . Ông Đạt chen vào.  

-         Kết quả thế nào anh biết không ? Giọng bà vợ hãnh diện.

-         Ông thầy bói bảo nhờ nó quấy rối như vậy mà gia đình em ăn nên làm ra đó.

-         Mà đúng thật vậy đó anh. Giọng ông Đạt khoe khoang:

-         Anh xem từ ngày sinh nó ra làng trên xóm dưới có nhà nào hơn nhà tui không?

Ông Thân ngán  ngẩm trước những lời thanh minh cho con trai mình của vợ chồng ông Đạt. Ông Thân  lắc đầu đành hỏi đùa:

-         Vậy thì thầy có phán nó thi đậu đại học không?

Ông Đạt trả lời dứt khoát: Học tài thi phận mà anh.

Biết mình có nói thêm cũng không được gì nên Ông Thân cười nhẹ rồi chào gia đình ông Đạt ra về.

 Vợ ông Đạt nói theo:

-         Anh về đừng cấm cháu Hiền chơi với thằng Hùng nhà tôi nghe. Có chi mai mốt thi cử gia đình tôi sẻ lo cho chúng đỗ cả thôi mà.

Từng bước chân của ông hôm nay cảm thấy nặng nề hơn trên con đường quen thuộc của mình. Đến nhà thấy cô con gái yêu của ông cũng đang đi đâu vừa về. Ông nỗi giận lớn tiếng:

-         Bữa nay Ba cấm con không được chơi với thằng Hùng nữa Không qua nhà con lé  không ghé nhà thằng lùn nữa nghe chưa. Toàn là bọn ỉ tiền đồ trọc phú. Lời ông ám chỉ đến hai vợ chồng ông Đạt

Bênh vực bạn. Hiền lớn tiếng cải lại:

-         Hùng là người bạn tốt nhất của con đó ba à.

-         Ba không tin à. Hai đứa con sẽ đỗ cao trong kì thi sắp đến.

-         Ba không thấy năm lớp 10 và 11 con điều được là học sinh giỏi hết đó sao.

                -  Con học sinh giỏi còn nó học sinh gì? 
 


          Thời gian trôi qua nặng nề trên đôi vai của ông Thân. Người ta bảo đúng nuôi đứa con gái trong nhà như trái bom nổ chậm. Ngày nào không ra đồng ông đều đi thăm dò con gái mình xem thử học hành ra gì không. Và xem thử bà con làng xóm có ai nói gì về đứa con gái cưng của mình không. Sống trong cuộc sống hiện tại khác thời ông nhiều. Ai nhẹ dạ cả tin điều bị lừa cả. Đặc biệt là những cô con gái mới lớn như Hiền nhà ông. Bọn choai choai bây giờ ảnh hưởng đến phim ảnh nên nó làm người lớn rất sớm. Nghĩ đến điều đó khiến ông lo lắng rất nhiều .

Hôm nay là ngày biết kết quả thi tốt nghiệp của con gái ông. Trông ông rất hồi hộp lo lắng. Mọi người trong làng ai cũng nô nức đi xem điểm cho con. Còn ông dù rất muốn đi cùng mọi người nhưng vì mảnh ruộng nuôi sống cha con ông qua ngày đang còn bỏ dở nên ông đành vác cuốc ra đồng. Khom lưng cuốc ruộng nhưng thấy mọi người từ làng trên xóm dưới có con thi đỗ vui mừng như ngày hội lòng ông thêm lo lắng. Xa xa có người gọi tên ông. Ông liền bỏ cuốc chạy nhanh đến. Thì ra là ông Đạt. Ông Đạt đi đến gần bên ông mới mở miệng buồn bả  nói:

-         Hai đứa đều hỏng cả rồi.

Đột nhiên ông Đạt vui vẻ hẳn lên và nói:

-         À không tôi có cách rồi. Tôi sẽ đi phúc khảo. Chỉ thiếu 3 điểm ăn thua gì có tiền là được hết. Rồi ông Đạt như người trống xố đi một mạch về nhà.

Ông  Thân vác cuốc lên vai bỏ dỡ thửa ruộng đang làm. Ông dẫm lên những cánh hoa trinh nữ đang nở rộ mà hằng ngày ông thường ghé lại ngắt vài cánh làm niềm vui thôn dã. Như người câm người điếc ông bỏ lại sau lưng những  ánh mắt thương hại của mọi người đang  hướng về ông.Ông đi một mạch về nhà nhìn thấy con gái cưng của ông đang nằm ở góc giường. Khác với mọi lúc giờ ông không nói điều gì nữa. Ông bước đến bên bàn thờ rồi lấy  tờ giấy vàng bạc đang đặt cúng mẹ trước khi đi thi của cô con gái. Ông viết vội dòng chữ" Thương con tôi không biết đánh vào đâu?". Rồi lặng lẽ "hỏa táng" tờ  giấy với nỗi niềm của ông về bên người vợ quá cố đang mong chờ tin con.... N.C.T                                                                                   


Powered by Vnweblogs.com

More...

ĐỖ QUYÊN

By Ngô Công Tấn




Tôi ngồi bệt xuống đất bên tấm bảng ghi dòng chữ "Muốn chinh phục thác Đỗ Quyên bạn phải có thời gian và sức khỏe tốt...". Đó là tấm bảng làm nhiệm vụ ngăn chặn những du khách không đủ thời gian và không có sức khỏe được đặt ngay ở trên đỉnh thác.

Ở đây khác với mọi nơi muốn chinh phục thác Đỗ Quyên phải từ đỉnh đi xuống. Ừ như vậy cũng hay! Muốn chinh phục điều gì thì trước tiên ta phải biết đi xuống.

Nhưng trời ơi! Với thân thể gầy nhom của tôi thì đành phải "bó tay chấm com" bên tấm bảng mà thôi.

Như kẻ hành khất ngồi xin ân huệ của người qua đường tôi thầm nghĩ biết đâu trong đoạn đường đầy chông gai người ta luôn cần đến nhau dù sau đó đường ai nấy đi. Ừ trong thời điểm cá tôm đắt rau sạch toàn là "sâu" chúng ta dễ dàng nhận ra hai loại người. Một là quá mập hai là gầy nhom. Thôi thì mình cứ ngồi biết đâu gặp được người cùng hoàn cảnh.

Bao nhiêu lý sự cùn cứ tuôn ra trong đầu vốn luôn sáng tạo của tôi. Bỗng nó dừng lại khi có một con người "dáng đi nhè nhẹ đất rung rinh" xuất hiện. Không lẽ mình hóa thành cây gậy cho người ấy hay sao? - tôi nghĩ thầm.

Rồi một đoàn hai người cứ lần lượt qua tôi. Bỗng xa xa một dáng người thanh mảnh đi đến.

U cha... trời ơi!

Đôi dép cao gót đã khủng bố đôi chân ngà ngọc của cô ấy rồi. Đúng rồi đây là cơ hội cho đấng mày râu thể hiện với áo dài.

Nhưng không tôi không thể chạy đến dù trong tôi có một tấm lòng đầy nghĩa hiệp. Nếu chạy đến biết đâu sau tấm khăn che là khuôn mặt chất chứa bao suy nghĩ không tốt về tôi. Xem tôi là kẻ ngồi chờ thời... hay tôi đang làm cho một dịch vụ... Bởi bây giờ có nhiều dịch vụ quá. Tôi lại lý sự nữa.

Nhìn đôi mắt như vừa kêu cứu vừa trách móc không galăng hướng về phía tôi. Thôi đành phải bước đến nhẹ nhàng tôi nói:

- Để tôi giúp em.

Nhìn đôi chân đã có dấu bầm tôi vội lấy chai dầu phòng thân của tôi xoa nhẹ lên vết bầm. Miệng tôi lẩm nhẩm...

o0o

- Tôi và em đi hết nửa chặng đường rồi sao tôi chưa biết tên em nhỉ?

Miệng hỏi nhưng tay tôi vẫn ân cần dìu cô gái đi hết bậc đá này đến bậc đá khác. Trời ơi! Trong hoàn cảnh này mà gặp ông thầy dạy Hán Nôm thì ông sẽ nhắc nhở nam nữ thọ thọ... mất thôi.

- Em tên là Đỗ Quyên.

- Đỗ Quyên? - tôi thắc mắc.

- Bố mẹ em gặp gỡ và yêu nhau trong một lần chinh phục thác Đỗ Quyên. Nên em có cái tên như vậy - Quyên giải thích.

- Tên em ý nghĩa thật. Nhưng nếu bây giờ ví dụ ta yêu nhau không lẽ sau này chúng ta đặt tên con là Bậc Đá?

Vừa thẹn vừa đau chân Quyên xẵng giọng.

- Anh không im lặng được à?

- Tôi vốn thông minh học một ngày thì biết nói. Nhưng 28 năm theo học lớp im lặng tôi chưa câm lặng được một lần.

- Như vậy anh được gì?

- Được cái mất lòng - tôi trả lời tỉnh bơ.

Quyên ngạc nhiên. Tôi lý sự tiếp:

- Cố nhạc sĩ họ Trịnh có câu "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng... dù để gió cuốn đi". Mà gió cuốn đi thì không phải là mất lòng rồi hay sao?

- Nhưng mất mà được - Quyên bảo.

- Em thông minh thật! - tôi nói lấy lòng.

o0o

Thác nước Đỗ Quyên như tấm lụa trắng bay lơ lửng giữa không gian trùng trùng điệp điệp của núi rừng. Thác nước đẹp đến nỗi tôi và Quyên mê mẩn lạc mất nhau. Để rồi nơi bậc đá đầu tiên trở về đỉnh thác tôi và Quyên không hẹn mà gặp lại.

Giờ đây tôi mới chiêm ngưỡng được dung nhan của cô gái đã đi cùng với mình. Đôi mắt sáng trong như giọt sương mai đọng dưới hàng mi mơn mởn cỏ non. Khuôn mặt Quyên là khuôn mặt người nữ hằng đêm tôi thầm mơ bây giờ đang ở trước mặt tôi.

Quyên nhìn tôi cười làm tôi có cảm giác như khoảng cách giữa hai chúng tôi gần hơn. Tôi mạnh dạn cầm lấy tay Quyên đặt lên vai mình và cả hai cùng bước. Tự nhiên trong giây phút này không ai nói với ai câu nào cứ như "tình yêu cực đại ngôn ngữ cực tiểu" vậy. Chỉ có bên tai là bản hòa ca tuyệt vời của tiếng chim tiếng róc rách của thác nước và tiếng xào xạc của lá rừng.

Hòa lẫn giữa tiếng nhạc của rừng tôi hỏi:

- Xin lỗi Quyên làm nghề gì nhỉ?

- Em dạy văn ở một trường phổ thông.

- Vậy khung cảnh ở đây rất hợp với "dáng" em rồi?

- Mặc dù em là người dạy văn nhưng tâm hồn em lại chai lì trước mọi cảnh vật. Nhìn thác Đỗ Quyên đẹp nhưng em không hình dung ra cái gì cả.

- Em cũng nên thả hồn mình vào đó chứ?

- Thả không nổi anh ơi! Bây giờ chuyện cơm áo gạo tiền vật giá leo thang lương giáo viên tụi em chạy theo không kịp.

Quyên nói tiếp:

- Em có người bạn dạy cùng trường chị ấy cũng làm thơ viết văn. Nhưng khi thấy đứa con cưng của mình bảo: "Mẹ ơi xem mây như chú ngựa chưa kìa". Chị ấy đã la mắng con chỉ vì sợ con theo mẹ...

- Nhưng cũng có cái hay - tôi nói.

- Hay gì hả anh? - Quyên hỏi.

- Ăn nói khéo nghe nè. Tôi có mấy đứa bạn học văn giỏi lắm mỗi lần chúng nó gặp nhau khen nhau "bầm" cả mặt. À mà cuộc sống giờ đây ai cũng cần có tấm lòng mà "nghệ thuật lấy được lòng nhau là nghệ thuật lừa dối". Thì người có chữ biết lựa lời cũng tốt chứ?

Quyên bước theo tôi chậm rãi không nói thêm điều gì. Có lẽ cô giáo trẻ đã không vừa lòng điều gì trong lời nói đùa của tôi.

Lảng qua chuyện khác tôi hỏi Quyên.

- Khi nãy đến giờ chúng ta đi qua bao nhiêu bậc đá rồi nhỉ?

Quyên tỉnh bơ trả lời:

- Em không quan tâm vì đó ngoài chuyên môn và sở thích của em.

Câu hỏi ngơ ngơ ngẩn ngẩn của tôi và câu trả lời của Quyên khiến tôi đã hiểu tại sao người ta ít đầu tư và quan tâm đến những điều mà họ không ưa thích.

Thấy tôi thả hồn đâu đâu. Quyên ấn tay vào vai tôi như một người khiếm thị bị câm ra hiệu người dẫn đường khiến tôi giật cả mình.

Quyên nhỏ nhẹ:

- Anh làm nghề gì vậy?

- À tôi cũng làm thầy!

- Anh là thầy dạy võ à? Võ thần quyền phải không? Em thấy anh chữa cái chân em rất hiệu quả. Khi xoa bóp chân em anh đọc câu thần chú gì vậy?

Một chuỗi câu hỏi dài và nặng nề như tra tấn tôi. Trời ơi! Tôi là thầy dạy võ ư? Câu nói xúc phạm đến thân thể của tôi mất rồi.

Tôi chưa kịp trả lời. Quyên hỏi tiếp:

- Anh đọc câu gì chỉ cho em đi? Học trò bây giờ nghịch lắm. Về trường có đứa nào bị như em em sẽ thay anh giúp nó.

Thấy Quyên năn nỉ tôi cũng chạnh lòng. Tôi đọc lại câu thần chú khi xoa dầu cho Quyên:

- Cảm ơn hòn đá vô tình.

Cho tay tôi chạm chân xinh của nàng.

Vừa nghe xong tay Quyên bỗng rời khỏi vai tôi. Chết rồi Quyên đã giận tôi?

Nhưng không bậc đá cuối cùng của hành trình chinh phục thác Đỗ Quyên đã nằm sau lưng chúng tôi.

Quyên đứng nhìn tôi và tôi ở trạng thái như trời trồng.

Bỗng Quyên nói:

- Có phải duyên nhau thì "gặp" lại.

Trời ơi! Quyên nhái thơ Hồ Xuân Hương mà tôi tưởng thi sĩ họ Hồ hiện về đứng trước tôi làm tay chân tôi nổi đầy gai ốc.

- Thôi bye nhé - giọng Quyên một lần nữa rót vào tai tôi.

Từ con đường gian khổ Quyên bỏ tôi "sang tây" ở mất rồi. Từ văn học trung đại Quyên enter qua văn học hiện đại nhanh quá.

Bóng Quyên đã khuất sau những hàng cây cổ thụ.

o0o

- Có phải duyên nhau thì "gặp" lại.

Trời ạ! Trước tôi là một mùa đông rồi cả một mùa xuân dài. Với khí hậu của Huế "Mưa cứ kéo dài ra đến mấy ngày" thì làm sao ai dám đặt chân lên Bạch Mã với độ cao 1.850m.

Tôi như muốn chạy theo nói với Quyên rằng:

- Tôi cũng là thầy giáo dạy văn.

Nhưng điều đó có nghĩa gì nếu không có duyên?

o0o

Chinh phục thác Đỗ Quyên dù khó khăn nhưng tôi và mọi người đều đến được. Còn khi Đỗ Quyên hóa con người thì không biết đâu mà lần...  

NGÔ CÔNG TẤN

More...

THÔI ĐỪNG HÁT NỮA SÔNG ƠI!

By Ngô Công Tấn



Tôi đã cất giấu tình yêu đầu tiên của mình trên bến sông. Thời đó là nơi gặp gỡ trò chuyện hóng mát của mọi người dân trong làng. Là nơi tắm mát tuổi thơ của chúng tôi. Chứ không như bây giờ khi quê tôi có điện nước sạch bến sông quê thành một bến rác không còn như xưa nữa.

oOo

Ngày ấy cứ chiều chiều tôi thường cùng chị ra bến sông này ngồi chơi. Dáng người chị mảnh mai. Sống trong vườn chè nên nước da chị rất trắng và giọng nói của chị cũng ngọt lịm như dòng nước Hưng Bình quê tôi. Con gái quê tôi đẹp nết đẹp người. Do đó ca dao có câu "Xứ Truồi mít ngọt thơm dâu. Anh đi làm rể ở lâu không về".

Đặc biệt chị được ông trời cho một giọng hát rất hay. Chị hay hát nhạc Trịnh. Tôi nghe nói nhạc Trịnh hay nên cũng tập tành hát theo chứ tuổi nhỏ như tôi làm sao "thấm" được ca từ của Trịnh.

Vì dễ thương nên hồi đó chị được rất nhiều người để ý. Những người đến với chị toàn là trai làng tôi mà thôi. Lúc ấy trai làng nào "ngự trị" gái làng ấy. Nếu ai muốn cưới vợ khác làng thì sẽ có chiến tranh tình yêu xảy ra. Khổ nỗi làng tôi ngày ấy đời sống phụ thuộc vào ruộng vườn hiểu biết hạn chế. Nên mỗi gia đình trong làng sinh con trai nhiều hơn con gái. Không như bây giờ sách vở gối đầu rất nhiều ăn uống dư thừa. Nên trong làng mỗi gia đình sinh con trai con gái có phần cân bằng và có khi con gái lại nhiều hơn con trai!? Vì vậy ngày đó tôi rất sợ ế.

Chị hơn tôi hai tuổi. Ông cha ta có câu "nhất gái hơn hai...". Tôi và chị được xếp vào hạng nhất còn gì. Tôi nghĩ thầm trong bụng.

Chiều chiều tôi hay cùng chị đi ra bến sông. Mỗi lần đi như vậy tôi luôn cầm tay chị. Xem chị là nơi dựa dẫm níu gửi đời mình.

Bọn trẻ cùng lứa tuổi với tôi thấy thế chúng nó luôn miệng đọc: "Chị chị em em nghĩ cũng tình. Em cầm tay chị chị lặng thinh". Khi đó nhìn gương mặt chị ửng hồng như tô thêm nét duyên trên má chị. Đó chính là điều làm tôi thích thú. Đêm về mỗi khi học bài xong tôi lại ngồi tập tành viết thơ. Những bài thơ "con cóc" viết về chị   đều được chị ngâm cho tôi nghe. Để rồi tôi tưởng chị và tôi sẽ mãi như thế.

Hôm sinh nhật chị tôi mặc bộ quần áo đẹp nhất trên tay cầm đóa hoa ngắt trộm ở nhà hàng xóm đến tặng chị. Vừa đi tôi vừa nhảy chân sáo. Trong bụng chuẩn bị một câu nói rất thơ mộng để chúc mừng chị. Nhưng trong nhà chị đã có một người đang trò chuyện. Đó là anh Nghĩa người cùng xóm. Chị giòn giã hỏi:

- Nhóc của chị đến đó à? Vào đây chị giới thiệu nào - Giọng chị vui hơn mấy ngày trước - Đây là anh Nghĩa bạn trai của chị vừa đi bộ đội về.

Tôi sững cả người và muốn chạy thật xa. Bao nhiêu suy nghĩ cứ hiện về trong đầu tôi nào là: Chị yêu anh ấy vì anh ấy vừa đi bộ đội về. Anh sẽ có một mảnh đất xã cấp cho anh. Anh vừa già vừa cà kheo. Đúng là "nghĩa không ngờ".

Tôi bỗng thấy mình vừa thừa vừa quê. Thôi tôi đành phải quên chị. Chưa qua tuổi 18 mà đã chịu "mồ côi" chị mất rồi.

Thời gian trôi qua chậm rãi như con nước trên sông vào mùa hạn hán. Bến quê không còn đầy đặn mà dòng nước đã khô cạn xuống tận đáy lòng sông. Chị bước lên "đường hoa" về nhà anh Nghĩa. Trong khi đó tôi cũng nhận được giấy báo thi đỗ đại học. Đi học tôi sẽ ít về quê. Vì tôi sợ nghe tiếng chị ru con lắm. Người lớn trong làng tôi bảo: "Khổ nhất là lấy chồng xa. Đau nhất là nghe người ta ru hời...".

oOo

Bốn năm học đại học đôi lúc nhớ quê nhà  và gia đình tôi cũng có về. Nhưng tôi đã biến mình thành người điếc không để ý chi về chị. Mỗi khi nghe ai nhắc đến gia đình chị là tôi bỏ đi ngay.

Ngày rời xa giảng đường tôi chọn vào giờ tối mới về quê. Tôi sợ phải thấy lại bến xưa và gặp lại chị.

Bỏ túi sách lên bàn. Tôi đã nghe tiếng chị. Nhưng không phải là lời chị ru con  mà tôi hay lo.

- Giấy ly dị em đã viết anh cứ ra tòa để lập gia đình khác - Giọng chị nghẹn ngào.

- Tôi không ký - Anh Nghĩa nói to.

Lấy nhau đã hơn bốn năm mà anh chị không có đứa con nào. Bác sĩ bảo chị không thể làm mẹ. Đó là tin khiến chị và anh sống càng ngày càng lạnh nhạt. Nhiều lần chị bàn với chồng xin đứa con nuôi. Nhưng anh không chịu. Chị đành viết đơn ly dị để anh đi lấy vợ có cháu cho ông bà nội bồng. Anh cũng không ký. Cũng chỉ vì chị quá nết na và hiền dịu dáng người vẫn còn độ lúa trổ đòng nên anh Nghĩa không muốn rời xa. Anh chỉ muốn sống chung với chị nhưng chị phải để anh đi kiếm lẻ một đứa con.

Trời ạ! Đời chị sao cứ quẩn quanh với bến quê lúc cạn lúc đầy vậy chứ?

Ra trường cầm tấm bằng trên tay bao nhiêu ngày xin đi dạy không được tôi trở thành người "mất dạy vô lương" trong mắt người châm biếm chơi chữ. Những ngày ở nhà đôi lúc tôi cũng gặp được chị. Nhưng sự gặp gỡ ấy đều có sự cách ngăn của một khoảng vườn rộng. Những lúc như thế ánh mắt của chúng tôi nhìn nhau thật bối rối.

Rồi một đêm dưới ánh trăng. Sau bao tiếng cãi vã của gia đình chị là tiếng xe máy rồ ga phóng ra khỏi nhà rất nhanh của anh Nghĩa. Ánh mắt yếu đuối của chị gặp tôi trong những ngày qua và những kỷ niệm của một thời đã thôi thúc tôi. Tôi lách vườn rẽ lối đi nhanh qua vườn nhà chị. Cây cối vẫn dịu dàng dưới ánh trăng. Hòa vào ánh trăng đầy lãng mạn ấy là một giọng ngâm thơ thật tha thiết và day dứt của chị:

Cũng đành là thế chị ơi
Câu thơ em viết bên trời Huế mưa
Khúc ca xưa đã lỗi mùa
Về thôi kẻo muộn nẻo chờ phù du.

Tóc xưa rối đến bây chừ
Bến yêu thương cỏ tương tư giăng đầy
Phù sa hay màu mắt cay
Em toan bỏ hết những ngày bồng bênh.

Cũng đành thôi chị em quên
Co ro nằm vỗ giấc mềm chiêm bao
Ngày mai lỗi hẹn cau trầu
Em về ngủ phía sông sâu một mình.

Bài thơ tôi viết gửi chị cách đây đã lâu đêm nay bỗng dưng chị ngâm lên.Tiếng ngâm thơ nồng nàn day dứt càng lúc càng nhỏ dần. Tôi gục đầu vào gốc đa trên bến sông nghe khuyết lở một bến yêu thương... 

Ngô Công Tấn

Nguồn: Tuoitre Online

More...