KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC

By Ngô Công Tấn




KHI NGƯỜI YÊU TÔI KHÓC


Thôi đừng khóc nữa em ơi

Lệ nào trôi được bóng đời đắng cay

Má hồng phấn đã rứt ray

Tuổi nào còn khóc thêm gầy mắt yêu


Khi em yêu khóc bên chiều

Trời thu tím biếc liêu xiêu vào vàng

Tôi đi trong gió thu sang

Heo heo phận mỏng bẻ bàng duyên nhau


Đêm dìu tôi giữa mộng nhàu

Thao thức loang buốt rát màu cô đơn

 Đành thôi khuya khoắt tủi hờn

Tình yêu nằm trọ giữa đời chơ vơ.

                              0h 24- 09-1- 2010

                                NGÔ CÔNG TẤN

More...

Đêm trình diễn thơ tại Huế

By Ngô Công Tấn

Nhân  dịp  trình diễn thơ tại Festival Huế. Công Tấn đã ghi lại vài tấm hình các tiết mục trình diễn của các nhà thơ từ các tỉnh bạn về. Mời quý vị cùng vui 


Nhà Kèn cạnh cầu Trường Tiền bên dòng Hương nơi diễn ra chương trình " Trình diễn thơ

Nhà thơ Nguyệt Phạm đang trình diễn

Nhà thơ Chiêu Anh Nguyễn 

Nhà thơ Tuệ Nguyên



Công Tấn Lê Hưng Tiến  và Tuệ Nguyên đang diễn phụ cho Đồng Chuông Tử  

Nhà thơ Đồng Chuông Tử


Công tấn và Lê Hưng Tiên trình diễn 



Phạm Nguyên Tường Lê Vĩnh Tài Ngô Công Tấn Trần Tuấn  Nguyễn Lãm Thắng- tại sân thơ trẻ bên bờ Sông Hương. Lúc này anh Tài đang đọc thơ mắt mũi nhắm tịt. Fétival 2006

anh em cùng chụp ảnh lưu niệm



Cuối cùng được Hội nhà văn Thừa Thiên Huế mời du thuyền trên Sông Hương  ảnh có nhà thơ Lê Vĩnh Tài (đứng)
 

More...

HÀNH TRÌNH LANG THANG CỦA BA CHÀNG HAM CHƠI

By Ngô Công Tấn

HÀNH TRÌNH LANG THANG CỦA BA CHÀNG HAM CHƠI

Công Tấn có dịp vào Đà Nẵng đã gặp được Đức Phong và Trương Văn Vĩnh. Cùng chung sự nghiệp ăn chơi nên Đức Phong và Trương Văn Vĩnh đã ra Huế. Công Tấn vội ghi lại mấy tấm hình.

Trèo lên Hải Vân ban mai

Gặp Phong Tấn bỗng trượt dài Quảng Nam

Vĩnh nghe như vậy bỏ làm

Cùng theo Phong Tấn đến ngàn cuộc say.

Vì thương Công Tấn vào đây

Vĩnh Phong ra Huế để bày cuộc vui

Cảm thương...Phong Vĩnh ngậm ngùi

Nên ngồi nhà Tấn mua vui men nồng.

Binh minh ngồi quán ven sông

Hai chàng thi sĩ ngồi cùng vợ tôi.


Một năm ngày cưới đến rồi

Nên mời Phong Vĩnh dạo chơi xứ Truồi

Thiền viện Trúc Lâm đây rồi

Vĩnh Phong cùng chiếc ngựa tôi chụp hình

Đợi thuyền Phong nhẩm câu kinh

Còn Tấn và Vĩnh lênh đềnh uống bia

Đến giờ kỹ niệm cưới rồi

Đành nhờ vạt cỏ cùng ngồi chia vui

Phong ta cảm động ngậm ngùi

Ngồi nhìn giọt đắng mà thui thút buồn

Để rồi Vĩnh cũng buồn luôn

Hai chàng thi sĩ cùng suồng sã bia.

Anh như cánh hoa Xuyến Chi

Đời quen lấm laps thầm thì đồi nương

Thương anh chịu cảnh vô thường

Lúc vui lúc giận chẳng mường tượng ra

Một năm đâu có bao xa

Vì thơ em chịu vào ra một mình

Cành hoa nhỏ bé xinh xinh

Tặng em kỹ niệm chúng mình ưa nhau.

"Quanh năm trầu bám thân cau

Môtj ly rượu nghĩa bạt đầu yêu thương"

Vĩnh Phong đang đợi bên đường

Cụng thôi em cùng caỳ nương giang hồ.

Tách ra một cõi xô bồ

Cùng nhau chiêm ngưỡng lòng hồ Trúc Lâm

Đức Phong không thấy yên tâm

Nên choàn chiếc áo nợ trần người trao.

Đường lên Thiền viện không mưa

Nhìn bao tầng cấp cũng vừa ướt lưng.

Đời Phong gặp phải chữ trần

 Đầu không đội  mủ muôn phần nắng non

Vĩnh ta như là trẻ con

Đi vào cửa Phật vẫn còn mang bia

Lên cao quay mặt ngó zìa

Trời ơi dưới ấy đầm đìa quanh co.

Lên cao thấy mình thật to

Ba chàng chụp ảnh để mà đi khoe

Bao năm phố sá hội hè

Nay về cửa Phật mới nghe rùng mình

Người quỳ người vái thật kinh

Hôm nay Phong Vĩnh thật tình quy y.

Ngộ ra đời cũng lạ kì

Ba chàng thi sĩ thích đi lễ chùa.

Quay về nghĩ chuyện hơn thua

Vĩnh ta tự tại xin trừa cõi chơi

Ngàn năm đá cứng bên trời

Tình nghĩa Phong Vĩnh một đời khắc ghi.

Ở nhà vợ có biết chi

Chồng mình giờ đã cùng đi lễ chùa

Hai chị có biết xin thưa

Cũng vì Công Tấn thôi...ừa...trách chi

More...

chúc mừng năm mới

By Ngô Công Tấn

More...

Thơ Ngô Công Tấn- Những cánh hoa lộc vừng…(Đọc tập thơ Truồi- Ngô Công Tấn- NXB Thuận Hoá 10/2009) - Lê Tấn Quỳnh

By Ngô Công Tấn





sgdf



tan

Là tuổi trẻ thì không thể không nói đến tình yêu. Thơ của Ngô Công Tấn cũng vậy. Hơn hai phần ba tập thơ anh đã đề cập đến đề tài này. Tất cả những băn khoăn những niềm vui nỗi buồn nỗi thất vọng cũng như niềm tin yêu vô bờ... đã bao bọc lấy một tâm hồn thơ đa mang mải rong rêu cả đến những bến bờ mình chưa biết. Không ít lần trong thơ anh xuất hiện những từ như "sông" "mùa đông". Có lẽ tác giả bị ám ảnh bởi một điều gì đó đã và đang đi qua cuộc đời những điều mãi mãi trong ký ức con người dưới dạng những mảng hình bảng lảng nửa thực nửa hư. Đó cũng là lẽ thường những gì đã qua phải chăng cũng như một giấc mơ mà thôi. Anh hiểu vậy nhưng đó là  những khoảnh của nỗi thương nhớ và sẽ còn theo anh rong ruổi trên những nẻo đường dài sắp tới: " ...Và đêm nay có một kẻ xa nhà/ Con tim vẽ những ngõ đường ngách phố/ Anh sẽ đi cho đến tận cùng trăn trở/ Nghe mùa đông thức dậy gót chân buồn" (Mùa đông tình yêu) " ... Dòng sông có về bến cũ/ Cây đa ngày xưa còn đâu/ Dòng sông một lần bão lũ/ Tình xưa còn xanh ngàn lau?" ( Phiêu du)...

Tình yêu là đề tài muôn thủa của thi ca và ở tập "Truồi" chính những bài thơ tình đã khiến hồn thơ Ngô Công Tấn trở nên dễ rung cảm và dịu dàng hơn rất nhiều. Đôi khi tình yêu chỉ giản dị như nỗi lòng thường tình của một chàng trai: "Em hồn nhiên tóc duỗi/ Sao rối cả lòng anh/ Sợi nào chưa chịu nói/ Bao điều cứ quẩn quanh..." (Tóc duỗi) hay mang tính triết lý như: "... Có lẽ là anh như biển rộng/ ngàn năm gào thét nỗi cô đơn/ Sông em bến chừ thôi gợn sóng/ Chỗ xưa đọng lại ánh trăng hờn" (Có lẽ). Nhưng đôi khi tình yêu trở nên cao đẹp vời vợi và đầy khao khát đến mức "Em là gió lạnh hiu lòng đủ rét một mùa đông/ Run giùm anh những lúc không biết nhớ/ Niềm mơ tầm tả chảy qua từng hơi thở/ Cho xuân về hoa nắng ngập lòng nhau" (Mùa đông tôi ơi). Với tác giả tình yêu giống như một thứ định mệnh mà sự gặp gỡ giữa hai người là một cơ duyên của trời đất giống như sự gặp gỡ giữa cau và trầu vậy. Thật bất ngờ khi gặp những câu thơ đầy nỗi niềm như thế này trong tập thơ Truồi của Ngô Công Tấn: " ...Chiều nay nỗi nhớ rất ngoan/ Cõng nguyên lời hứa về choàng vai thơ/ Vần gieo về phía hoang mờ/ Dẫn môi anh đến hôn vờ tình xưa"( Về trong miền nhớ).

Một loạt bài thơ được viết theo thể tự do như Lưỡi sóng Ngày trở lại Cuối thu Hồi sinh Mưa Hoàng thành....có lẽ là một thử nghiệm mới của nhà thơ với đề tài tình yêu. Như tôi biết trước đây Tấn vẫn thường viết thể loại thơ lục bát. Ở tập thơ đầu tiên  này lục bát không còn chiếm ưu thế nữa mà nhường chỗ cho thơ năm chữ tám chữ và thơ tự do. Những bài thơ thể tự do viết về tình yêu quả thực đã mang lại những cảm nhận mới mẻ cho người đọc về thơ Ngô Công Tấn: trẻ trung hiện đại bất ngờ. Phải chăng đó cũng chính là những đặc tính của tình yêu nơi mà con người có thể thăng hoa và sáng tạo ra những điều mới lạ cho chính tâm hồn họ?

Đọc thơ của Ngô Công Tấn tôi cũng cảm nhận được nỗi niềm đau đáu của tác giả hướng về cái đẹp của các vùng văn hóa tan chảy khuất lấp giữa đời sống tưởng chừng như rất đỗi bận rộn của con người. Cảm hứng thẩm mỹ trong nhiều bài thơ của Ngô Công Tấn luôn giăng mắc giữa cái đẹp của tình đất tình người và hướng về chất men say của sự sống đang tuôn chảy giữa tâm thức văn hóa trong đời sống tâm linh của con người: " Mời em về quê anh em nhé/ Dâu đã ngọt lắm rồi trong lời ru ca dao/ Con bướm bay vườn sau/ Con chuồn bay cành mít/ Vườn nhà anh không có cội rào/ Em hãy vô nhà chào mạ/ Têm miếng trầu cho ấm bàn tay..." ( Đưa em về quê anh). Chính chất ngôn ngữ chân phương mộc mạc hình tượng thơ giàu tính biểu cảm và chất chứa cái tình say đắm pha lẫn cái nhìn tinh tế về cái đẹp của tình người sự vật và thiên nhiên ấy cũng là một thế mạnh trong thơ của Tấn. Và ở đó còn có sự mạnh mẽ của khát vọng sống khát vọng yêu và khát vọng sáng tạo  hiện diện trong từng câu chữ trong từng bài thơ. Anh đã viết: " Con gửi văn chương giữa thơ thẩn bãi đời/ Từng con chữ trên mắt người rẻ rúng/ Câu thơ nhói lòng không còn ai để tặng/ Dẫu biết thơ đôi lúc hoá con người" (Mùa đông).

 

Thơ Ngô Công Tấn đẹp như những cánh hoa lộc vừng thao thiết những sớm mai vốn nở rất nhiều trên mảnh đất quê anh: xứ Truồi. Sự trải nghiệm chiêm nghiệm của nhà thơ-nhà giáo trẻ Ngô Công Tấn về tình yêu về công việc sáng tạo thi ca cho thấy thi ca đã thật sự gắn bó máu thịt với cuộc đời tác giả dù sự dấn thân vào con đường thi ca mới chỉ là bắt đầu...


Lê Tấn Quỳnh

                                                               

More...

LƯỠI SÓNG

By Ngô Công Tấn

 


 

LƯỠI SÓNG

              


Tôi rơi vào lưỡi sóng

Hụt chân chới với không người

Bầy cào cào bay đi đi mất

Còn lại bãi bờ ganh đua

 vùi  dập

Tôi ngồi say lâu đài

hoàn thành một đời còng.

Nhập cư vào cõi sóng

Bầm dập giữa  lớp khẩu trang dịu êm và ồn ào

Những con sóng to lớn mà rẻ rúm

Cấu xé thành nhỏ mọn đại dương.

Nề nếp chuyển động

Những lớp sóng chồng lên nhau

Cắt mặt xanh hy vọng

Bằng chiếc lưởi lắc léo đời sóng.

Thả trôi trên bèo bọt

Chòng chành hốc hát mặt người

Nghe trong lòng sóng vỡ

Là giọt nước mắt em mằn mặn

khóc tôi.

                        Ngô Công Tấn

More...

không đề

By Ngô Công Tấn

 

không đề
           
(Thơ tờ rích)

Con gửi văn chương giữa thờ thẩn bãi đời

Từng con chữ trên mắt người rẻ rúng

Câu thơ nhói lòng không còn ai đề tặng

Dẫu biết thơ đôi lúc hoá con người.
                                  ngô công tấn

More...

THƠ TÌNH NGƯỜI Ở TRỌ

By Ngô Công Tấn

 

THƠ TÌNH NGƯỜI Ở TRỌ

                               

Anh vào đời... giục giã gót sinh viên

Từng con chữ chập chờn đêm gác trọ

Nỗi nhớ quê thấm nhoè từng trang vở

Đêm Bồi Thành anh viết những vần thơ


Có mùa đông anh cũng biết đợi chờ

Trời mưa quá sợ tóc em đẫm ướt

Áo trắng quá mà gió xuôi bão ngược

Sợ đường về buốt lạnh bờ vai em


Anh nhớ về những buổi chiều êm

Dưới luỹ tre xanh chúng mình tâm sự

Em đã khắc trên thân tre dòng chữ

"Em yêu anh" nhờ cây đã nói giùm


Có những đêm trăng sáng rụng bờ sông

Em đã khóc bởi ngày mai không nói được

Anh sẽ còn một đời trai xuôi ngược

Và với em vẫn còn đó tuổi học trò


Biết làm sao cho vẹn một ước mơ

Anh vẫn đợi một mùa xuân đầy nắng

Anh sẽ quay về đây - mối tình sâu nặng

Dẫu ngày mai em có khác đi nhiều


                                           ngô công tấn

More...

NIỀM ĐAU TRONG NỖI GHEN THẦM

By Ngô Công Tấn

 




Anh trở về trống vắng bến sông Hưng

Bao nuối tiếc trong mắt buồn mòn mỏi

Lũ bạn ngày xưa còn ai ở lại

Sao thấy lòng mình trống trải giữa trời mây


Ngày anh về không chạm cốc men say

Sao trời đất chông chênh trên mỗi bước

Nghe con sáo qua sông trong một chiều bão rớt

Em qua cầu bỏ lại ước mơ xưa


Phải vậy không em cho anh mỏi mắt nhìn

Cỏ xanh quá ! rối tinh lỗi hẹn

Để Cầu Sen đứng soi mình bẽn lẽn

Bởi mùa thu sợi nắng quá mong manh


Cúi trong chiều Nam Phổ ngút cau xanh

Hái kỷ niệm của một thời hò hẹn

Anh vẫn biết tình em đà neo bến

Nhưng niềm đau vẫn trong nỗi ghen thầm.

More...

XUÂN

By Ngô Công Tấn

 


Mùa xuân về giữa em anh
Đọng trên màu mắt hóa thành nụ hôn
    Xin kính chúc quý anh chị  cùng các bạn đón một mùa xuân như ý
                                                               NGÔ  CÔNG TẤN

More...