Nhân đọc tập sách Quê Hương của hội đồng hương Lộc An- Truồi tại TP HCM
TRUỒI TRONG NGƯỜI
Như một người vừa bị từ chối tình yêu, ôm khối u nhứt nhối, ray rứt. Để rồi thả đôi mắt lửng thửng, lang thang trên những nẻo nhớ quê, qua tập san Quê Hương (tập 1) của những người con Truồi xa quê. Tôi mới hay trong vô cùng sự từ chối, bị quê hương từ chối đó mới là nỗi đau khổ, khốn cùng.
Hình như toàn bộ các bài viết về quê hương điều thể hiện bằng cây bút nợ nần với màu mực tri ân. Những câu thơ dù chưa tròn vần điệu nhưng thơm thảo một hương vị Truồi ngọt mít thơm dâu. Chính từ mảnh đất màu mỡ ấy đã ươm nỡ trên những trang viết, những vần thơ đắm tình đến thế.
Trong muôn vàng nỗi nhớ thì nỗi nhớ quê trong tập san thể hiện nguồn cội sâu nặng:
Sao anh không về thăm quê mẹ
Nơi cho anh dòng sữa ngọt ngào
Nơi có con đường cát trắng đến cồn cào
Nơi có bến Lỡ - bến Cầu - Cây Sen muôn thuở
(Đào Duy Khanh)
Để rồi từ đó vạt nắng bên sông Hưng cũng trở thành nỗi nhớ, và đôi môi ngọt lịm giọng Truồi dịu dàng của người xưa đặt vào tai mình mà nũng nịu " Cái anh ni" của một thời trai trẻ của Đào Duy Dũng không thể nhốt mãi trong trái tim mình (?) :
Cũng về thăm Huế lại một lần
Cho vơi đi bớt nỗi bâng khuâng
Vâng, nỗi nhớ quê trong những người xa quê như một cơn đau. Mà cơn đau ấy chỉ lấy hoài niệm ra chữa trị :
Không biết tự thuở nào
Khi tôi lớn lên
Đã có bến đò ông Rạng.
.......
Ông Rạng
Tên ông thật đẹp
Ngồi trên mạn đò
Cất tiếng hát mênh mông
Hò ơi...!
Núi Truồi ai đắp mà cao
Sông Hưng ai bới ai đào mà sâu
Vầng trăng lơ lửng trên đầu
Mơn man gió thổi , nỗi sầu vợi nguôi
Đò ai xuôi ngược sông Truồi
Nghe câu mái đẩy cũng xuôi lòng người
Bây giờ cuộc sống vui tươi
Đôi bờ giả gạo tiếng người rộn vang
............
Tôi hối hả trở về quê mẹ, quê cha
Ồ ! Còn đó , đò ông Rạng vẫn lại qua
Nhưng lòng vấn vương khi mỗi chiều tà
Bởi quê ta ai còn, ai mất
Bởi lòng dân vẫn tận tụy, bất khuất
Qua ba chục năm ròng, cứ lầm thang!
Cao Nhi
Con người Truồi là vậy, quê quán luôn chảy hoài trong tâm thức, lúc bồn chồn, lúc ray rứt. Bởi nỗi nhớ ấy là những hình ảnh cụ thể, rực rỡ mãi trong lòng người ra đi. Là ngôi trường xưa vách đất, đón học trò nghèo dưới cơn lạnh buổi sáng mùa đông, là viên phấn trắng, là tuổi thơ cơ cực trèo độn Tranh, độn Nghệ... Những hình ảnh đó vẫn trôi theo kí ức của Nguyễn văn Cảm bảng lảng đến tận thơ mình:
Xa trường vắng lớp từ lâu
Nhớ viên phấn trắng bạc màu thời gian
Trường xưa trên đất Lộc An
Núi Truồi che bóng mây ngàn Hải Vân.
Dù rằng một thời từng túng nghèo vật chất, nhưng tình yêu trai gái của con người xứ Truồi lại nồng nàn, đó là điều đã làm nên bao mơ mộng, sáng tạo:
Có điều gì trong tóc em bay
Cơn gió thổi lòng anh se thắt
Em bước đi giữa nắng chiều hiu hắt
Nỗi buồn nào khép chặt giữa vành môi.
Trần Hữu Toản
Hay những khoảnh khắc khó có lại, để rồi trở thành nỗi khắc khoải trên con chữ với ánh nhìn lãng mạn trong câu thơ Nguyễn Chi cho ta thấy nỗi cô đơn của người xa quê như vừa rơi trên đỉnh vực:
Ngày đi để lại đằng sau
Dòng sông phẳng lặng nhớ nhau thật nhiều
Ngày đi em dáng yêu kiều
Để anh nhớ mãi một chiều tiễn đưa
Ngày đi trời chợt đổ mưa
Mây giăng đỉnh núi, người xưa có buồn?
Quê hương, với những chữ mẹ, chữ cha, chữ bạn bè, láng giềng, con đò, bến nước đã làm nên một chữ tình thật to lớn, đồng thời nói lên nỗi nuối tiếc của những gì đã mất hiện về trong lòng người đọc, dẫu biết nguồn cội là bất diệt, nơi mọi người luôn muốn trở về .
Có thể nói rằng vẻ đẹp quê hương bắt nguồn từ dáng mẹ. Mẹ như làng hương quê theo gió chuyển mùa, hương bay trong nắng, phảng phất trong mưa, dịu dàng bên bóng râm và mơ màng trong nỗi nhớ. Để rồi Thu Nhi mới có cái cảm nhận tinh tế và giàu lòng Truồi qua hai câu thơ hiện lên tình mẫu tử:
Mẹ thương con khóc mãi suốt đêm trường
Con nhớ mẹ lệ trào khi chiều xuống.
Là kẻ lãng đãng nên khi đọc tập san Quê hương tôi chưa hề nghĩ đến, đây là hình ảnh của một xứ Truồi có những người con đậm lòng yêu quê đến vậy. Nên khi chạm phải câu thơ:
Quê hương ơi ! Xứ sở ơi !
Phải giữ tà áo dài màu sắc tha thướt
Đừng để quê ta mất tiếng hát đò đưa!
Của Cao Nhi đã làm cho tôi buốt rứt lòng mình, để rồi sống trên đất Truồi mà cảm thấy nhớ Truồi da diết. Nhớ quá đi thôi Khu văn hóa Lộc An một nơi đã giúp tuổi trẻ chúng tôi mở rộng tầm mắt, hay sân vận động Lộc An một thời trái bóng đá làm tăng thêm sự đoàn kết của Thanh niên, hay bưu cục Truồi.....tất cả giờ đã xa rồi.
Chiều lang thang như kẻ thất tình, nghe tin đồn nơi đón tôi chào đời sẽ chuyển lên một miền đất khác. Để rồi tôi tự hỏi lòng mình, tiếng khóc đầu đời của tôi khi mới sinh ra tại nơi này sao có ý nghĩa đến vậy?
NGÔ CÔNG TẤN