Tự Điếu Tình

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 06:11

 

alt

TỰ ĐIẾU TÌNH

 

Tôi vẫn biết đời lắm trò phụ bạt

Trong tình yêu cũng lắm kẻ dối gian

Nhưng tim yêu như ngàn cân muối sát

Khi tin em đã lừa bỏ tôi rồi.

 

Tôi đã biết mùa xuân mình cũng hết

Hoa tàn phai khi từ độ xuân qua

Hạnh phúc bên nhau như là nháy mắt

Không còn ai hong ấm tháng ngày xa.

 

Em đã hứa ta yêu nhau  nồng thắm

Rồi cùng nhau chết trọn trăm năm

Dù mộ ta có ngàn cơn bão rớt

Dưới mồ sâu ấm mãi cuộc tình căm.

 

Giờ bên em hoa rợp màu hạnh phúc

Lối tôi đi bóng đêm phủ tàn canh

Cũng mơ được nhìn mắt em lúng liếng

Để nghìn thu không một chút ưu phiền.

 

                                                Xuân Nhâm Thìn

                                                  1h Khuya 17-01-2012

                                                   Ngô Công Tấn

 


Nhập Cư

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 13:14

alt

NHẬP CƯ

 

Trên khuôn mặt tôi chưa bao giờ như thế

Cái miệng dạ ăn sâu vào trong giấc ngủ mơ

Lời nói mọc lên từng cánh hoa nịnh bợ

Tỏa ra mùi thơm rình rình.

 

Đôi mắt mở như nhắm

Phó mặc mọi điều

Con ngươi nằm im số phận

Nhìn theo kiểu không ngươi.

 

Đôi tai rúc vào mớ tóc run run sợi gáy

Điếc như não mình

Chỉ có đôi tay chực chờ thời vụ

Sấp ngửa quanh năm.

 

Trên đôi môi chưa bao giờ quen thế

Tiếng dạ cúi lòn thay tiếng nói loài người.

                                                          04-01-2012

                                                      Ngô Công Tấn

 


PHẾ TÍCH TÌNH YÊU

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 07:41

 

                         PHẾ TÍCH TÌNH YÊU

 

Những lời vàng trên tấm bia cụ Huỳnh Thúc Kháng

Chiều nay mờ theo nụ hôn môi cuồng say của đôi bạn trẻ

Tình yêu đã trôi đi di tích

đổi lại một phế tích tình yêu là những nấm mộ trẻ sơ sinh tự ru đời mình bằng tiếng chuông cửa Phật.

Dưới vườn Lâm Tỳ Ni Tất Đạt Đa hỏng chân khi đi qua 7 cánh hoa sen

chạm bảy, tám nấm mộ lỗ chỗ vết đau nước mắt của những chú tiểu khóc cho những vong hồn cùng tuổi.

Hãy ngủ yên, ngủ yên đi những vong hồn trẻ thơ là nhân chứng cho tình yêu nồng cháy.

Gió tình yêu thổi loài người vào cõi đìu hiu

Gió tình yêu đã làm cho chuông chùa vọng tiếng

Dưới bóng núi ăn năn

Con sông Trà khúc đỏ như màu mắt che đi bóng núi đang úp mặt vào mình.

Gió tình yêu thổi rờn rợn cây xanh

Gió tình yêu thổi rờn rợn con người

Và tôi thấy trên chiếc bóng đời mình

chiều nay

Không còn chút rỗng không.

                                Chùa Thiên Ấn 24/11/2011

                                Trại sáng tác Quảng Ngãi

                                Ngô Công Tấn

                      


QUẢNG NGÃI QUA Ô CỬA SỔ

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 19:11

 

QUẢNG NGÃI QUA Ô CỬA SỔ

 

 

Anh dắt mắt anh đi qua ô cửa sổ

Những ngôi nhà như với cổ kêu trời

Mưa Quảng Ngãi long đong phận gió

Mảng phố chiều như mảnh sông trôi.

 

Núi Thiên Ấn nói hộ lời quá khứ

Máu anh hùng sắc đỏ một tên sông

Để trong mưa anh nghe mùa ray rứt

Những dáng người vất vưỡng bóng lạnh lùng.

 

Anh gặp Bống sông Trà trên tầng hai khách sạn

Nhắc con sông  còn đỏ giọt phù sa

Anh gặp tỏi Lý Sơn  trên tầng hai khách sạn

Nghe đảo xa thơm hai tiếng quê hương.

 

Anh dắt mắt mình đi qua ô cửa sổ

Tấm áp phích không che được nỗi sầu

Khi quá khứ chưa bao giờ hoang phế

Anh nghe mưa khóc đỏ nhánh sông sâu.

                                            Trại sáng tác VHNT Quảng Ngãi

                                              28/11/2011

                                            Ngô Công Tấn


KHÔNG ĐỀ

Bài viết của bạn bè — Viết bởi congtan @ 08:35

KHÔNG ĐỀ

 

Bán buồn mua một niềm vui

Thu vàng rơi hết ngậm ngùi vào nhau

Nụ cười bọc cả niềm đau

Nghèo từ cốc rượu lại giàu cơn say.

 

Cái tôi che hết đắng cay

Đời còn áo mỏng guộc gầy khoác nhau

Mà sao lạnh đến một màu

Hồn còn đơn lẻ nỗi đau lại dày.

 

Tim yêu đặp hết lòng này

Trơ ra mấy chạt buồn lay lắt buồn

Hớp đầy mấy chén rượu suông

Có ai khóc cùng nỗi buồn ta không?

 

Dắt thơ đi giữa bão giông

Ôi bao câu chữ gánh gồng đa mang

Buồn này cõng gió lang thang

Nhặt ta nằm dưới là vàng không em.

                                             0h2’ 21/09/11

                                                NGÔ CÔNG TẤN

                                        

 

 


TRUNG THU NGỘ NGHĨNH CÙNG BÉ NGÔ CÔNG TẤN ĐẠT

Chung — Viết bởi congtan @ 10:58

alt

 

TRUNG THU NGỘ NGHĨNH CÙNG BÉ NGÔ CÔNG TẤN ĐẠT

(Lâu rồi bận phải giữ con

nên bao thơ phú không còn nữa nơi

Mọi người thông cảm giùm tôi...)

                                        Ngô Công Tấn


Tự Họa

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 13:12

 

 

TỰ HỌA

                   

Tôi họa tôi là nhà giáo

Bảng đen phấn trắng qua ngày

May ra phấn còn chút bụi

Để em còn chút yêu thương.

 

Tôi họa tôi bằng đồng lương trượt giá

Với bột màu nhợt nhạt lầm thang

Cọ đam mê  cùn trơ số phận

Nét vẽ dài tiếng khóc chờ lương.

 

Tôi vẽ tôi một ánh mắt vô cảm

Trước bàn tay của kẻ lụy tàn

Lỏng loẹt màu rau, quần thâm đáy mắt

Tôi vẽ mình thành kẻ vô lương.

 

Tôi vẽ mình thành người dạy thêm viết mướn

Bố cục vẹo xiêu trước mắt người nhờ

May ra chân dung như người đang sống

Tôi vẽ tôi thành người

 cười - khóc

một môi.

                                  N. C. T


Mừng đầy tháng Tấn Đạt

Chung — Viết bởi congtan @ 09:17

altaltalt  

 


ĐẠP

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 06:18

ĐẠP

 

 

Thơ đến lúc cũng giở trò bội bạc...

                                          PNT

 

Bạn bè đạp anh ra khỏi cuộc đi

Bởi trong người chữ tham quá lớn

Đồng nghiệp đạp anh bên bờ ruồng rẫy

Vì sân si chưa thoát ra người......

Và trong tình yêu chúng ta có tham, sân, si không nhỉ

Xin em đừng đạp anh bên đó niềm đau....

                                            09-06-2011

                                         Ngô Công Tấn


Cảm nhận

Chung — Viết bởi congtan @ 11:05

altNhân đọc tập sách Quê Hương của hội đồng hương Lộc An- Truồi tại TP HCM

 

 

                          TRUỒI TRONG NGƯỜI

 

Như một người vừa bị từ chối tình yêu, ôm khối u nhứt nhối, ray rứt. Để rồi thả đôi mắt lửng thửng, lang thang trên những nẻo nhớ quê, qua tập san Quê Hương (tập 1) của những người con Truồi xa quê. Tôi mới hay trong vô cùng sự từ chối, bị quê hương từ chối đó mới là nỗi đau khổ, khốn cùng.

Hình như toàn bộ các bài viết về quê hương điều  thể hiện bằng cây bút nợ nần với màu mực tri ân. Những câu thơ dù chưa tròn vần điệu nhưng thơm thảo một hương vị Truồi ngọt mít thơm dâu. Chính từ  mảnh đất màu mỡ ấy đã ươm nỡ trên những trang viết, những vần thơ đắm tình đến thế.

Trong muôn vàng nỗi nhớ thì nỗi nhớ quê trong tập san thể hiện nguồn cội sâu nặng:

Sao anh không về thăm quê mẹ

Nơi cho anh dòng sữa ngọt ngào

Nơi có con đường cát trắng đến cồn cào

Nơi có bến Lỡ - bến Cầu  - Cây Sen muôn thuở

                                                            (Đào Duy Khanh)

Để rồi từ đó vạt nắng bên sông Hưng cũng trở thành nỗi nhớ, và đôi môi ngọt lịm giọng Truồi dịu dàng của người xưa đặt vào tai mình mà nũng nịu " Cái anh ni" của một thời trai trẻ của Đào Duy Dũng không thể nhốt mãi trong trái tim mình (?) :

Cũng về thăm Huế lại một lần

Cho vơi đi bớt nỗi bâng khuâng

Vâng, nỗi nhớ quê trong những người xa quê như một cơn đau. Mà cơn đau ấy chỉ lấy hoài niệm ra chữa trị :

Không biết tự thuở nào

Khi tôi lớn lên

Đã có bến đò ông Rạng.

.......

Ông Rạng

Tên ông thật đẹp

Ngồi trên mạn đò

Cất tiếng hát mênh mông

Hò ơi...!

Núi Truồi ai đắp mà cao

Sông Hưng ai bới ai đào mà sâu

Vầng trăng lơ lửng trên đầu

Mơn man gió thổi , nỗi sầu vợi nguôi

Đò ai xuôi ngược sông Truồi

Nghe câu mái đẩy cũng xuôi lòng người

Bây giờ cuộc sống vui tươi

Đôi bờ giả gạo tiếng người rộn vang

............

Tôi hối hả trở về quê mẹ, quê cha

Ồ ! Còn đó , đò ông Rạng vẫn lại qua

Nhưng lòng vấn vương khi mỗi chiều tà

Bởi quê ta ai còn, ai mất

Bởi lòng dân vẫn tận tụy, bất khuất

Qua ba chục năm ròng, cứ lầm thang!

                                           Cao Nhi

 

Con người Truồi là vậy, quê quán luôn chảy hoài trong tâm thức, lúc bồn chồn, lúc ray rứt. Bởi nỗi nhớ ấy là những hình ảnh cụ thể, rực rỡ mãi trong lòng người ra đi. Là ngôi trường xưa vách đất, đón học trò nghèo dưới cơn lạnh buổi sáng mùa đông, là viên phấn trắng, là tuổi thơ cơ cực trèo độn Tranh, độn Nghệ... Những hình ảnh đó vẫn trôi theo kí ức của Nguyễn văn Cảm bảng lảng đến tận thơ mình:

Xa trường vắng lớp từ lâu

Nhớ viên phấn trắng bạc màu thời gian

Trường xưa trên đất Lộc An

Núi Truồi che bóng mây ngàn Hải Vân.

Dù rằng một thời từng túng nghèo vật chất, nhưng tình yêu trai gái của con người xứ Truồi lại nồng nàn, đó là điều đã làm nên bao mơ mộng, sáng tạo:

Có điều gì trong tóc em bay

Cơn gió thổi lòng anh se thắt

Em bước đi giữa nắng chiều hiu hắt

Nỗi buồn nào khép chặt giữa vành môi.

                                  Trần Hữu Toản

Hay những khoảnh khắc khó có lại, để rồi trở thành nỗi khắc khoải trên con chữ  với ánh nhìn  lãng mạn trong câu thơ Nguyễn Chi cho ta thấy nỗi cô đơn của người xa quê như vừa rơi trên đỉnh vực:

Ngày đi để lại đằng sau

Dòng sông phẳng lặng nhớ nhau thật nhiều

Ngày đi em dáng yêu kiều

Để anh nhớ mãi một chiều tiễn đưa

Ngày đi trời chợt đổ mưa

Mây giăng đỉnh núi, người xưa có buồn?

Quê hương, với những chữ mẹ, chữ cha, chữ bạn bè, láng giềng, con đò, bến nước đã làm nên một chữ tình thật to lớn, đồng thời nói lên nỗi nuối tiếc của những gì đã mất hiện về trong lòng người đọc, dẫu biết nguồn cội là bất diệt, nơi mọi người luôn muốn trở về .

Có thể nói rằng vẻ đẹp quê hương bắt nguồn từ dáng mẹ. Mẹ như làng hương quê theo gió chuyển mùa, hương bay trong nắng, phảng phất trong mưa, dịu dàng bên bóng râm và mơ màng trong nỗi nhớ. Để rồi Thu Nhi mới có cái cảm nhận tinh tế và giàu lòng Truồi qua hai câu thơ hiện lên tình mẫu tử:

Mẹ thương con khóc mãi suốt đêm trường

Con nhớ mẹ lệ trào khi chiều xuống.

Là kẻ lãng đãng nên khi đọc tập san Quê hương tôi chưa hề nghĩ đến, đây là hình ảnh của một xứ Truồi có những người con đậm lòng yêu quê đến vậy. Nên khi chạm phải câu thơ:

Quê hương ơi ! Xứ sở ơi !

Phải giữ tà áo dài màu sắc tha thướt

Đừng để quê ta mất tiếng hát đò đưa!

Của Cao Nhi đã làm cho tôi buốt rứt lòng mình, để rồi  sống trên đất Truồi mà cảm thấy nhớ Truồi da diết. Nhớ quá đi thôi Khu văn hóa Lộc An một nơi đã giúp tuổi trẻ chúng  tôi mở rộng tầm mắt, hay sân vận động Lộc An một thời trái bóng đá làm tăng thêm sự đoàn kết của Thanh niên, hay bưu cục Truồi.....tất cả giờ đã xa rồi.

Chiều lang thang như kẻ thất tình, nghe tin đồn nơi đón tôi chào đời sẽ chuyển lên một miền đất khác. Để rồi tôi tự hỏi lòng mình, tiếng khóc đầu đời của tôi khi mới sinh ra tại nơi này sao có ý nghĩa đến vậy?

                                                                                                                                                                                                                        NGÔ CÔNG TẤN


KHI EM KHÔNG CÒN XƯA NỮA

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 08:20

 

alt src=http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQ7CKvj4ntZK1WLqbAha_mE4NOm733O0gpvhlGubpjac8Uv_7gR2g

KHI EM KHÔNG CÒN XƯA NỮA!

 

 Khi em không còn xưa nữa

Nụ hôn ngày nào vẫn ngọt lắm môi anh

Tình yêu giờ đã xa mà nỗi đau thì gần quá

Lục lọi giấc khuya gặp sấp ngữa một trò yêu.

 

Có còn đâu những lời hẹn cũ

Cánh hoa sim vẫn tím lối hẹn hò

Anh đã đến đợi em bao lần nữa

Chỉ gặp buồn theo những dấu chân đi.

 

Có tin đâu, em trở thành người khác

Mắt dửng dưng khép vội một tình yêu

Anh vẫn sống và đi bên em cho trọn kiếp

Dẫu cô đơn là bão tố trong lòng.

 

Rồi cũng uống, cụng cạn ly, cũng say

Em vẫn vậy đi về trong ngõ hẹp

Để ta thấy hai ta thành xuẩn ngốc

Vẽ tình yêu lên uẩn khúc cuộc đời.

 

Khi em không còn xưa nữa

Là bóng cây anh trú tạm bên đường

Dù đến lúc thân anh rữa mục

Em vẫn là em , chẳng có lỗi gì đâu!

                            Ngô Công Tấn


CHỢT KHÉP TÌNH RỒI

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 05:39

CHỢT KHÉP TÌNH RỒI

 

Kéo buồn mà đắp đêm tôi

Lời nào trả hết miệng đời đa mang

Cô đơn còn đó chưa tan

Mắt em chợt khép tôi vào cơn đau.

 

Gom đêm cho kín nỗi sầu

Nghe trong bóng tối một màu chơ vơ

Câu thơ đến lúc hững hờ

Giấy chưa ráo mực đã mờ trong nhau.

 

Ngủ đi em giấc mộng nhàu

Để tôi đi nhặt nỗi đau vào mình

Đời tôi đắng phận điêu linh

Thơ và em cũng từ tình....bay xa...

                                                 1.5.2011

                                            ngô công tấn

alt src=http://files.myopera.com/acma000089/blog/1.jpg


Tình đến bên đời

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 17:31

 

alt

TÌNH ĐẾN BÊN ĐỜI

 

Tưởng đã không còn yêu được nữa

Tình yêu tái sinh từ  nụ hôn liều

Cánh sim và em tím chiều  nhung nhớ

Bờ môi mền nhức nhối đến ngàn sau.

 

Những đêm buồn anh đi trong bóng tối

Đôi mắt em như một ánh trăng rằm

Trái tim anh bao lần như ngừng thở

Bởi nụ hôn là nỗi khát trên môi.

                           

Và đêm nay anh như kẻ xa nhà

Bước quanh quẩn trong quay quắt nỗi nhớ

Kệ cho trời bao trùm anh bóng tối

Bởi vì em là ánh sáng đời anh.

                            Ngô Công Tấn

 


NGẮN NGỦN MỘT Ý THƠ

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 18:53

 

 

altNGẮN NGỦN MỘT Ý THƠ

 

      1    Sau câu chuyện của bàn tiệc ba người

Người về trước là câu chuyện thứ hai.

     2.     Đưa tay lên biểu quyết

Năm ngón tay chỉ lên trời, gối tay chõ vào ta.

    3.     Một lần cắm vào nuốm vú em điên dại

Anh trở về như đứa trẻ thơ.

   4.     Gặp nhau tay bắt mặt mừng

Bao lời hoa mỹ sao bầm mặt nhau?

    5.     Trong căn nhà dột nát

Có ánh trăng sáng tận lòng người.

    6.     Người có thói quen hay nói

Mang số phận trả nợ miệng.

    7.     Chiếc đầu máy tàu không quay đầu lui mà phải chạy  ngược lại

vì nó làm việc theo một đường sắt.

    8.     Chiếc đầu máy tàu chạy nhanh còn hú vang còi

Vì cứ tưởng nó là tất cả.

    9.     Môi em nói lời yêu anh

Môi em hôn anh nồng nàn

Nói lời chia tay – môi em.

  10. Chiếc ô  để che nắng

Chiếc ô để che mưa

Sao có kẻ dùng ô dù đi trong bóng đêm?

    11. Đừng nói lời chia tay

Vì trước ta có nhiều người đang đi tìm tình yêu.

                                             NGÔ CÔNG TẤN


cho con

Vòng tay mưa (Tập thơ) — Viết bởi congtan @ 19:25

 

CHO ROHN

 

Cha chất những nếp nhăn ngóng chờ lên thân cha mạng khỉ

Mẹ xếp nỗi mong con lên thân hợi trượt qua ánh mắt chậm con

Để những vì sao chiếu vào đời con thoát ra ánh sao Canh Dần

Và lời ru mẹ ngọt tiếng ầu ơ.

 

Hôm nay nhìn con qua chiếc máy

Mẹ ngậm ngùi nuốt ngọt miếng cơm chiên

Cha dậy sớm hơn và trở về rất muộn

Chén cơm nguội để dành mà ấm áp tình thương.

 

Cám ơn con- con không nói câu gì

Nhưng đã sinh Cha thành cha, mẹ thành mẹ

Chúng ta thành một gia đình

Và trong những cơn mơ mớ ngủ

Cha hiểu thêm ông mệ thương cha biết chừng nào.

 

Thân – Dần  - Tỵ  - Hợi. Cha mẹ đứng ở hai đầu

Chỉ có con ra khỏi vòng khắc nghiệt

Con là trọng tài con là nhân chứng

Rằng! gia đình ta rất yêu nhau.

                                    Ngô Công Tấn

 

 

 


1 2 3 4 5 6 7  Sau»

Powered by vnWeblogs